Nhân dáng lưu đày-PHƯƠNG UY

 

Ngay ở phút bốn mươi bốn một phần tư ,bộ não lõng lẻo thở xoà , lời mực non còn xanh trên ba trăm sáu mươi độ, tối kị cho sự dèm pha lạnh cơn ghen tức tưởi, sự ảo tưởng nhai nuốt và nghiền nát như dạ dày kì tiêu hoá cuối, dung dịch thuỷ phân cho buổi sáng tràn ngập trận mộng du đoạ đày.

giữa những nếp mây gấp ly lưu trữ trong hộp sọ chật kín, nhân dáng nỗi buồn trở thành những đôi mắt cá tròn xoe không bao giờ nhắm, đôi tay anh đã vuốt mắt bao lần nhưng màn mi vĩnh viễn ly thân, anh đã dặt gạch nối lên cơn mơ xưa cũ, cho dù ngày mai hay đến ngàn năm sau cũng chỉ có một lần.

ngay ở phút thứ bốn mươi bốn một phần tư, nụ hoa mười giờ nhỏ bé chợt loé sáng như mặt trời sau khi lớp bụi sương mù tổn thương mặt đất, không khí đông cứng và lạnh như tiếng thép, như màu xanh của hoa cát cánh nở ra lúc nửa đêm, có vẻ như hơi thở đã xáo trộn mặt đất, lũ sứa bò loi ngoi dập dờn trong sa mạc kí ức, từ lâu anh đã không còn được giấu nỗi buồn vào trong em, kể từ khi nào?

có lẽ đã là lúc cất cánh cho một mùa di trú mới, những cánh rừng từ lâu đã rời xa vòng ôm của thành phố, buổi sáng nhợt nhạt bằng những tiếng phong linh rè âm khàn giọng gọi tên một ngày thất lạc, những kí tự nổi loạn trên bàn phím, màn hình trắng là khăn liệm cho mỗi trận loạn lạc , nỗi nhớ trong sử thi bị ám ảnh bằng viên nén hay viên sủi bọt thấm sâu trong từng tế bào, cuộc hành hương về đất hứa của mười tám ngàn tám trăm tám mươi tám dấu chân xoè ngón, những dấu chân trong nhân dáng lưu đày đang truy tìm vẻ đẹp của một câu thơ

Please follow and like us: