Tình vờ-TRẦN HẠ VI

NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ TƯ

Cô cứ nghĩ trong mối quan hệ này cô chỉ cần phải ghen mỗi vợ anh. Nhưng cô lầm. Trong khoảng thời gian cô bỏ đi và họ tuyệt đối không nói chuyện với nhau, anh yêu thêm một người nữa. Cô gọi là ‘người đàn bà thứ tư’.

Anh giữ kín, mọi người đều không biết. Vợ anh cũng không biết. Nhưng cô, một con ngố ngồi quan sát từ rất xa, lại biết. Hỏi tại sao cô biết, cô bảo “anh ấy chui vào giấc mơ kể cho em nghe!” Đúng thật, khi anh viết thơ cho người đàn bà đó, cô đang nằm ngủ thiu thiu lại mơ thấy anh, một giấc mơ rất kỳ quái, không đầu không cuối, trong đó thấy anh giả gái cười rất tươi với cô. Khi cô tỉnh dậy, lên mạng thì tìm được bài thơ của anh đăng cách đó vài tiếng đồng hồ. Nói thật nực cười, đầu tiên cô cứ nghĩ là thơ anh viết cho mình, lòng thầm bồi hồi xao xuyến. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, cô biết chắc là không phải, vì lại có thêm một bài thơ nữa, và một bài thơ nữa ngầm tặng cho người đàn bà ấy, cho dù mỗi bài thơ anh đều giấu giếm giả vờ tặng cho những người khác nhau.

Cô ghen. Thất điên bát đảo ghen. Không biết ghen vì cái gì. Bất ổn. Cũng không biết bất ổn vì cái gì. Danh không chính, ngôn cũng chả thuận, đang yên yên lành lành chia tay với nhau mà. Cô trải qua hơn một tuần lờ đờ vật vờ sầu não. Cô biết cô gái thứ tư này. Hai người cũng có nói chuyện với nhau mấy lần. Xinh, giòn, cá tính mạnh. Cô ngồi săm soi vẽ ra vài nét chì nguệch ngoạc trên mẩu giấy nhàu nhò rồi kết luận rằng cô hiểu được dạng người mà anh thích, và người đàn bà này cũng rơi vào đúng khuôn mẫu tương tợ cô ngày xưa.

Cô đánh tiếng cho vợ anh, vợ anh có nghe không thì cô không biết. Cô cũng không cần biết. Cô chỉ thấy đau, và phải làm một điều gì đó để dịu lòng mình. Cô tiến hành một loạt hoạt động có tính chất cạnh tranh với anh, không phải để cho anh để ý đến, mà để xác định mình đã chết lòng vĩnh viễn. Cô quyết định từ nay về sau không bao giờ nhìn thấy anh nữa. Hình như có một điều gì đó trong cô đã bị xúc phạm, rất đau, và cô không bao giờ muốn tha thứ.

Rất lâu sau này, khi họ nói chuyện trở lại với nhau, cô khai mở lại chủ đề này. Anh ra sức chối, hẳn nhiên rồi. Nhưng khi cô ngồi nói chuyện một cách chân tình ngọt ngào về một điều khác, thì anh lại thừa nhận với cô là đã yêu ba người: vợ anh, cô và cô ấy. Đồng thời, trong khi anh chối bay chối biến thì cũng cung cấp thêm thông tin cho cô về thời điểm mà anh ‘để ý’ đến ‘người thứ tư’. Nó sớm hơn thời điểm giấc mơ cô vài tháng. Sau này, khi dòng thời gian facebook nhắc nhớ cho cô một bài viết phê bình anh, cô cười mỉa “Lúc đó thật ngu, chỉ lo chửi người ta quáng gà, trong khi lẽ ra lúc đó phải bắt đầu ghen.”

Người đàn bà thứ tư đối nhân xử thế tốt hơn cô nhiều, vẫn sống yên ổn cạnh vợ anh, không bị ghét cay ghét đắng như cô. Cô cũng chẳng nghĩ gì nhiều. Hỏi cô có ưa cô ấy không, chắc chắn là không. Tất cả những người, dù vô tình hay cố ý liên đới, làm cho cô cảm thấy đau đớn thì hẳn nhiên cô không thích họ rồi. Tính cô thẳng, và không việc gì phải giả vờ làm Thánh Mẫu hay Đức Mẹ ở đây. Thế giới có hơn bảy tỷ người, không ưa người nào thì thôi ta né vậy.

Câu chuyện “người đàn bà thứ tư” tưởng đã làm cô một dạ chết lòng với anh, nhưng cô không ngờ đời vẫn còn dành thêm nhiều ngạc nhiên phía trước trong cuộc tình của họ…

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: