Giấc mơ trưa-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

một ngày nghỉ tự do. Giữa trưa
vượt mặt đôi bóng đêm quen cũ
chỉ mình anh và em

cơ thể em tan chậm trong phút giờ không gì ràng buộc
tan nhanh những ván ngày lầm bụi than bụi mưa
tan hờ hững cùng khái niệm thời gian muôn ngày không ngày
tan hụt hẫng dăm bảy không gian vô bổ nhạt nhoà
… tất cả đang lũ quét vào máu và da thịt nhau
thế là anh biến thành khúc thức buồn tẻ mang mang
giữa cánh đồng đời lao xao sóng nước

tâm thức mơ hồ
những đường cong mịn màng mơ hồ
những lạch khe dòng mương lượn uốn dồn đổ mọi thứ ra sông
(ôi dòng sông bình an đầy hoa mây trắng xám trôi trôi…)

nước gỗ mục dều rác giành giật nhau cõng nắng, cõng mây; một cuộc đua – một dọc trời mải miết
cửa biển!

sóng nội đồng cuộn hết mình đáy sông
làm sông gầm lên xé toạc phông trời
hở hang những bãi cát dài trắng phau tận tình dâng hiến
mang mang nắng vàng anh khi gay gắt lúc chan hoà
áp thấp bất thần quặn đau sinh nở
chú nhóc bất trị khổng lồ bão cấp tám, cấp chín
lũ sóng gợn xanh thừa dịp reo mừng vặn mình giỡn gió
trắng xoá hung hăng gặm bờ
bỏ chạy – cát em bụi mù táp muôn vạn lý rừng dương
ôi, những hàng dương xanh
dương xanh….

*

hàng giờ liền,
chú nhóc hiếu động đã lùi xa, lùi xa
nhả nguyên trạng anh nhoài người cát trắng
khổ nỗi anh – gã đàn ông ngây ngô tuyệt vọng
dám tham lam ôm đồm tranh giật thiên nhiên
để may hay không may khi cả hai hoá lửa
anh hồ đồ
vội vã
nuốt chửng em. Giấc trưa

 

Please follow and like us: