Một nín lặng trên khuôn mặt đá-NHÃ THIÊN

Đứng trên đọt tóc là bóng nắng
Lại là em
Vẫn đôi mắt dấu điều gì không nói
Một thứ nín lặng
Khoá kín bỡi thời gian
Trên khuôn mặt đá
Lâu lắm
Mộng cũng lửng quên
Con gió tháng bảy chạy trên triền đồi Như nhắc
Đã từng
Cắn vỡ tiếng chiều
Trong mắt
Lấp lánh nắng trên ngọn tháp nghiêng
Giờ
Ta đứng
Bên này bờ
Cách nhau tiếng hú
Gọi trong thẳm sâu
Ơi hỡi
Ngọn tóc bay
Vuột khỏi tay
Lại là em
Một nín lặng
Theo chi
Đời đã đủ cô đơn rồi
Please follow and like us: