Tiếng trumpet kháng cự ở những phút cuối-CHU THỤY NGUYÊN

                  Philipp Schöpke/Austria

 

 

 

Cuộc hành trình dường như đã quá dài, người ngựa đều đã mệt lử. Đoàn chúng tôi tạm dừng, chọn nghỉ ngơi ở chỗ con đường mòn bỗng thắt lại như cái cổ chai. Phía trái con đường lại là một triền thoai thoải cỏ mượt, và cuối triền phía bên kia là một nhánh nhỏ của một con sông lớn nào đó, bất ngờ như bỗng muốn tách ra riêng. Tôi có cảm giác như ai cũng thích dừng lại ngay chỗ này, che lều bạt, lao nhanh xuống sông tẩy trần, chờ lắng nghe đêm đưa hương. Âm thanh quanh đây thỉnh thoảng lại như từng khúc nhạc được tải đi bởi gió. Những nốt cao len lén nhẹ vào lòng người như giọng thật trong trẻo của các trinh nữ  sơn cước. Những nốt trầm nghe có vẻ  hơi vướng víu, hay muốn tỏ cho thấy ý khách lữ hành toan ở lại cùng các loài sâu bướm chuyên bày trận hoan lạc thâu đêm? Nằm trong lều, mệt mỏi nhưng vẫn không ngủ được, bất chợt tôi nhìn thấy một vệt sáng mỏng sà xuống, như ánh sáng của một vì sao vừa mới sa, bài tâm nghiệm ẩn dụ trong tôi bất chợt chòang dậy. Ẩn dụ ấy có lúc đã khoét sâu vào tôi, tưởng chừng như thừa sức khoét thành bọng rỗng trên một thân sồi già có tuổi đời hàng trăm năm. Ẩn dụ ấy giúp tôi luôn lạc quan,  mong nghĩ đến ơn cứu chuộc mỗi khi cuộc lữ hành của tôi bỗng sa vào nơi thắt ngặt.

          Bình minh hôm sau, chòang dậy trong thế bị bắt buộc, tôi vác rìu thất thểu bước đi như gã tiều phu sinh bất phùng thời. Đôi cánh tay gân guốc của tôi liên tục bửa xuống những nhát liên tiếp không suy tính. Củi văng tứ phía nhưng hình như tôi vẫn chưa thể chẻ nổi vận hạn của mình ra trăm mảnh như mong ước. Tôi thì thầm như cố biện bạch cho chính tôi. Tôi thánh thiện mà, thật sự thánh thiện mà, chẳng qua tôi lỡ mê tiếng trumpet nhẹ dạ, của nàng sơn nữ da thịt màu đồng đỏ, nàng đẹp tuyệt trần. Và tôi bất thần xoay người vòng quanh khu rừng chằng chịt ấy, tôi đã hét tóang lên: – Yêu không bao giờ là một cái tội! Tôi yêu. Và tôi không hề phạm tội. Khi ấy rừng đang lặng yên, bỗng rừng mang phân phát thật nhanh từng tiếng thét của tôi đến với mọi phía, vang vang tiếng tôi, lồng lộn lên như khắp nơi đều muốn tỏ thái độ đồng cảm cùng tôi.

       Củi đã ráo khô trong mắt người. Hay củi vẫn sũng ướt ngòai môi miếng những kẻ cơ hội? Miệng lò lâu năm vẫn rực đỏ uy dũng, hay bất chợt sẽ sụp xuống đám tàn tro như lời lũ vạc sành đêm, cái lũ đã nhiều năm vẫn hằng tiên tri như vậy? Và bởi nàng sơn nữ khỏa trần đôi vú cương căng màu đồng đỏ, nàng vẫn luôn chơi trumpet bằng một tấm lòng rất cả tin. Lần đó, không ngờ tôi đã huýt sáo theo một bài phương ngữ ca, nhưng chỉ một bài duy nhất, và tôi đã bất chợt dừng lại ngay ở một bản tình ca đêm,  khi tôi kịp phát giác ra ai đó đã rút rỗng ruột mọi ý tình trong ca khúc bất hủ ấy. Đêm đó căn phòng như tràn ứa một màu lửa quá rực nóng khi nàng sơn nữ vụt đứng lên, nàng vừa nhảy múa theo tiếng kèn huyền nhiệm thoát ra từ miệng nàng. Dưới ánh lửa bập bùng, hai bầu vú màu đồng như cương căng, bầu bĩnh, sung mãn hơn, bỗng đong đưa, như  sóng sánh cả thế giới chung quanh. Và chính nơi đó, nơi luôn có ma lực mời gọi, hớp hồn, và luôn chực chờ cho nổ tan xác những gã đàn ông hám tình, theo cách châm ngòi những nồi pháo Tết.

           Giấc mơ hành hương của tôi giữa cơn giông cũng bất chợt nứt vỡ, để chính tai tôi lại nghe rõ từng tiếng trumpet kháng cự thật uy lực, nhưng lại rất trong veo.

Tháng 7.2021

Please follow and like us: