R[g]iêng, B-ả-n-M-ặ-t-CHIM HẢI

R[G]IÊNG

 

giấc đêm biệt tích

giấc ngày không dấu vết

đi

một tàn[g] thi ngổn ngang phế chữ

lang thang níu ý

trầm ngọt giọt mị du

[bềnh] bồng câu thơ cũ

phiêu nhiên

 

đi

dự cảm cuộc về

tín hiệu nghìn năm tịch mặc

yêu nhau trong rạn nứt

yêu trác tuyệt cội người

dừng nơi tháng một

r[g]iêng tôi

 

đi trong vũ trụ ảo tích

[nhặt] mặt nạ giả hình

vũ trụ tôi cuồng mộng cuồng vọng khát điên

rơi vào miền vô hướng

mất khả năng nhận diện

tôi kì cọ khuôn mặt mình

chủ nhân của những bài thơ

dị dạng

 

 

 

 

 

B-ả-n-M-ặ-t

 

ý tưởng treo lủng lẳng

vài xâu chữ lòng thòng

tử[ừ] ngữ

dăm phác thảo thô khô

một diện đồ trơ lạnh

 

sẽ chết chì[ù]m cả lũ vô vàn na ná

phô diễn sự ăn theo

khập khiễng dò đường

săn chữ

mồi nhử từ những bậc đã ngủ

và một sử thơ

 

không thể đứng đó ngước ngó

tôi gồng mình theo tiết điệu trúc trắc

 

tôi trồng thơ

 

rồi cũng đến mùa phải gặt

từng bó chữ bật gốc

từng con chữ bứng lên khô khốc

ngạo nghễ phơi bày cảm khoái

 

[t]ôi, nhà thơ

kẻ soi chữ và bị chữ soi tàn thẳm

chưa biết [cách] chết.

 

 

Please follow and like us: