Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

5.TỨ CHI

 

 

5.12 

Cả rừng lá đổ đầy sân.

Tôi ngồi tôi đếm lá gần lá xa.

Thu còn bao nữa thì là

Ðông. Rồi em đến. Sân và tuyết rơi. 

 

 

5.13

Kia những con đường hoang

Lá ướt nằm úp mặt

Như chờ mùa thu qua

Là bay về rừng cũ

 

Mùa thu không vội qua

Trải dài theo đường vắng

Từng gương mặt buồn lá

Nhớ khoảng trời cao xa

 

Có nhà thơ lật lên

Chuyện với từng chiếc lá

Chuyện những cây những cành

Những chiếc lá còn xanh

Chiếc nào vừa rụng xuống

Xuống nơi nao những đường

Những đường dài hoang vắng

 

Mùa thu không vội qua

Nhà thơ không còn nữa

Còn mãi những con đường

Những lá thu nằm đó

 

5.14
Lá còn

một chiếc ngoài hiên

Ta còn nợ

dăm nỗi phiền trăm năm

 

Nợ nghĩa tình

Nợ áo cơm

Nợ trời đất

Nợ nhân gian

Nợ mình

 

Ngoài hiên một chiếc lá còn

trong ta dăm nỗi ưu phiền thiên thu

 

 

5.15 

– Cầm mấy đám mây cho vào túi áo thấy chật chật.

 

– Mở rộng ra! A, túi hổng có buổi chiều. Chật chật bằng quai guốc Ðặng Ðình Hưng hông?

 

– Hỏi hoài! Coi chừng rớt cái lưỡi người tình mang áo số 4 than hoài chưa trả tiền bao tháng rồi.

 

– Cắt lẹ đám mây vàng kia bằng chủ nghĩa tân nội dung đi mậy!

 

– Hối hoài! Mấy giờ thì trời về? Ủa, chủ nghĩa này không thấy đề giá?

 

– Tao đâu là cái laptop biết đẻ ra sự đối thoại giữa đối và thoại.

 

– Chào thua! Kiếm dùm tắc-xi chở đối, thoại và mây về lưỡi. Chật quá thì lấy quai guốc nhà Ðặng ra đo.

 

– Chào và đòi trời dùm tao cái đất.

 

 

5.16 

Khăn ăn nơi bàn ăn rơi xuống

đất hôm đó dính đất dưới bàn

ăn. Lẩu đồ biển Thái và bia

Ðức hôm đó ở nhà hàng Việt

 

Nam. Bàn ăn hôm đó năm người

lớn, trẻ em ăn chung dễ sinh

chuyện hiểu lầm. Rơi khăn chuyện nhỏ

mà thành chuyện lớn khi quanh bàn

 

chỉ là toàn người lớn Việt ăn

bằng khăn ăn. Ðất dưới bàn ăn

là đất Mỹ. Ðất Mỹ cũng không

ăn được dính vào khăn ăn hay

 

không dính khăn ăn. Gái Mỹ ăn

được hay không dù dính hay không

dính không phải là chuyện quanh bàn

ăn hôm đó đang có chuyện khăn

 

ăn. Cái khăn không rơi xuống từ

đùi khép kín nữ thực khách chưa

chồng trong khi mải ăn với khăn

ăn. Không từ cánh tay run xìu

 

xìu ểnh ểnh nơi lão nam thực

khách ổng vừa đi du lịch Việt

Nam về. Càng không là từ bàn

tay bồi vội vơ tiền tip nơi

 

bàn. Cái khăn rơi không là chiếc

khăn piêu thêu chỉ hồng bị gió

cuốn bay về quận Cam mà là

khăn ăn trắng không chỉ hồng không

 

bị gió cuốn bay về dưới đất

dính đất dưới bàn ăn. Khó biết

duyên do khăn ăn rơi ngoài định

luật hấp dẫn (trái) đất và khăn

 

ăn. Người viết không phải là thực

khách không là bồi không là khăn

ăn không là đất Mỹ không là

gái Mỹ. Là vật lý gia đại

 

thất nghiệp dính đất Việt đầy mình.

 

 

5.17 

Bạn đối xử với một bài thơ của mình như thế nào nếu không như với đứa con cưng làm bẩn tường nhà bằng hình cái đầu trọc ô kìa hàng phố xem con tôi kia hay là Van Gogh

Tôi thấy như xoắn tai con trai tôi khi một chữ dù hư trong bài thơ bị đứa biên tập nào biên tập

 

Bạn đối xử với một bài thơ của mình như thế nào nếu không như với người vợ bảo đến giờ ăn cơm đáp check mail cái đã mà cơm sau check vẫn lành canh sau mail vẫn ngọt

Tôi có thể quên rằng hôm đó là ngày thấy tháng của vợ chứ bài thơ hôm đó bỗng chuyển màu bốc mùi tôi sẽ biết ngay

 

Bạn đối xử với thơ của mình như thế nào nếu không như với người tình yêu dấu nàng mới nói hello bạn bèn cho căn buồng nhỏ của nàng tăng dân số chín tháng mươi ngày sau đó

Tôi thuộc mỗi câu chữ bài thơ hơn thuộc từng nét đường thân thể người tình yêu

 

Bạn đối xử với thơ của mình như thế nào nếu không như với người bạn thiết mỗi khi bạn đi xa vắng nhà lâu người đó vẫn kính nhi viễn chi vợ bạn như thường

  • Tôi có châm ngôn cho mình qua khoảng cách giữ bạn quí giá qua nước mắt giữ thơ

 

 [còn tiếp]

 

 

Please follow and like us: