Dung thông-KIỀU GIANG

korec johann/austria

Mai này,
đất sẽ chạm trời,
Môi em
sẽ chạm
những lời vô ngôn,
Ngàn sau,
chạm tới
suối nguồn,
Thong dong
trong cõi vô thường
cuộc chơi.
Sắc – Không
sẽ chạm
Luân Hồi
Sân-si-hỉ-xả ,
rối bời
chạm nhau,
Chúa nàng
chạm mặt Phật tôi,
Allah
chạm với
Hindu, phì cười,
Quỷ ma
chạm đến
tim người,
Dối gian
chạm nửa vành nôi
địa đàng
Đoạn trường
chạm mảnh hồng nhan,
Cô đơn
chạm đến
môi nàng nửa khuya
Tài tình
chạm dói dang kia
Oan khiên
chạm lối
đi- về trần ai,
Cao xanh
chạm dấu
hình hài,
Sắc-Không .
Tiếng khóc.
An bài.
Phù sinh.
Nửa đêm,
tay chạm
bóng mình,
Cõi phàm
chạm đến vô hình,
thế thôi,
Bóng trăng
chạm mặt hoa
trôi,
Dặm dài,
tay chạm
bồi hồi giấc mê.
Môi hôn
chạm lối đi về,
Nụ cười
chạm xuống
cơn mê hồng trần,
Đò khuya
chạm bến
sông Ngân,
Sóng cồn,
hoa nở,
trắng ngần chạm nhau.
Hồng hoang
chạm đến mai sau,
Cuối trời,
mây trắng
gục đầu tương tư.
Thiền Tâm
về chạm
Chân Như
Ta bà
chạm với
thực hư loạn cuồng.
Bóng em
chạm cuối hoàng hôn,
Suối khe
chạm tới
nỗi buồn
biển xanh,
Mắt buồn
chạm cuối hồn anh
Người đi,
tình ấy,
cũng đành,
mai sau.
Trăng non
chạm bóng em ngồi,
Sắt son
chạm đến
vành môi em hồng
Yêu đào
chạm bóng huyền không,
Tuyết băng
chạm tới
hương nồng tinh khôi.
Gác chuông
trở giấc
bồi hồi,
Môi xinh
chạm tới
dáng ngồi thiền sư,
Ngàn xưa
chạm những
ngàn sau,
Kiếp thơ
còn chạm
nỗi đau
ngàn đời…
Please follow and like us: