Cái âm xuân-HOÀNG THỤY

 

anh là nhà thơ hay triết nhân

nhà giáo hay tu sĩ ngông cuồng

coi cuộc đời như trò hề

làm xiếc trên giảng đường đại học

ra đi với triết thơ từ ấy

nhưng anh không thể làm ngơ

cái nhan âm của giai nhân

thâm u vời vợi

cái hạt cương đỏ bọng

đã hút hồn anh chới với

bao đêm cày trên bì thơm

với lớp mao tơ mờ ảo

mọc quanh hố sinh tử

anh đã quằn quại trong ái dục

bảy năm trời một kiếp người

sinh ra năm con

là năm món nợ của cuộc chơi

ái dục đi liền với khổ dục

khoái ngất đi liền với lầm than

anh nợ đời

nợ quá nhiều ân tình

trôi lăn giữa khổ não vô minh

 

thời gian đã cạn dần

anh vội bay qua đại dương mộng

ôm hư vô vào lòng

vào am mây xin một chút không

một chút tĩnh tâm

nhưng anh vẫn bị cái âm cuốn hút

trôi dạt về miền garden grove

vùi thân trong khe ẩm

không thấy mặt trời

chỉ thấy đêm hoang vu

và cái âm xuân thăm thẳm

dưới tàn khuya !

Please follow and like us: