Cuộc hồi hương của lửa/Chương II-TRẦN QUỐC TOÀN

A gouache painting/Anonymous artist

 

 

 

 

cánh đồng mùa thu có chút mưa nhẹ gió khẽ và bông lúa nhả lên không trung phấn hương tạo thành một dải trắng kết tụ một vùng sáng trong mắt chim trời cá nước tôi buông nhẹ cần câu đứng trên bờ mẫu đắm chìm trong phút giây tinh khôi mà cũng đầy hoang lạc bởi khắc giây gặp gỡ đầy định mệnh mà cũng đầy huyền tích trên mảnh đất xưa kia vốn là nơi biển lấn nay khuất xa sau những di dời của thời gian hay là biển vẫn lưu dấu đâu đây âm thanh tiếng gió cỏ mộ ôi tôi đã thấy bông lúa rung lên và tung lên không gian phấn trắng gió đẩy phấn bay cao tầm một tầm tay như thế cả một thời thơ đến hiện tại tôi mới được cảm nhận trọn vẹn thời khắc giao hoang trên ruộng lúa là thời khắc thiên nhiên huyền nhiệm ôi chỉ có thế thôi và bây giờ tôi ngồi trong khoảng sân vắng lặng cũng là nơi trú ẩn của một người đàn ông cô đơn mà không hai người đàn ông cô đơn và tôi kể lại cho họ nghe và gió mùa thu lùa qua ngõ ngách của kí ức họ đang nhớ rất nhiều cảnh vật nơi làng quê xóm giềng nơi cây duối mọc thành hàng rào những cây bằng lăng nở hương thị xóm rừng thơm ngào ngạt tôi ngả lưng vào ghế uống ly rượu cay say mê kể về cái thời khắc ấy tôi còn gì ngoài một vẻ đăm chiêu có thể những tháng ngày kế tiếp sẽ tiếp nối những câu chuyện vốn đã cũ và có lẽ ai cũng từng sống với nó nhưng sẽ là một cách nói khác cho những gần gũi và thời trời đã đến lúc nhắc nhở tôi phải ngồi lại nơi bóng chiều để nhìn đàn cò bay qua đám cây bạch đàn trước nhà nghe từng tiếng chim cu nghĩ ngợi thật lâu để viết người bảo tôi rằng vốn dĩ phải viết là vì đó là máu của sự suy tư người ngồi trong căn phòng nhỏ đầy sách trà và âm nhạc mỗi ngày run lên lời ca bi thiết cô độc hay đó là nơi quy tụ mọi biến động của thế giới hay đó là những vui sầu có lẽ tôi đã chuẩn bị cho mình một ít lương thảo để tiếp tục cày xới và nghe ra hơi thở của mùa màng đang căng trong lồng ngực trai trẻ mọi kết nối vô hình đến khi ta suy nghĩ mà phải là suy nghĩ sâu thẳm đôi khi cũng là bâng vơ nơi cố xứ nào đấy phải chăng là nơi không có bóng người qua lại hay là chỉ ánh bình minh lóe lên sau đêm đen muộn mằn có lẽ một bản nhạc của người da đỏ hiển hiện trong bộ não của tôi những cơn mưa thu giọt giọt lắng đọng khi trên căn gác khuya tôi ngồi bên ô cửa sổ nhìn trăng và uống bia lúc đó tôi nhớ thành thị xa xôi như nhớ bầy ong vỡ tổ mùa dịch bệnh tràn lan hay bực tức trong lòng bởi những giọng điệu kệch cỡm lừa mị nhưng giờ là thời trời chẳng còn ai tin vào những mị ngôn đó nữa phải người nói với tôi như thế những lúc thời vận thay đổi người luôn ở bên tôi bằng hình bóng nghìn năm mây trắng bay ánh trăng mờ gió thu lành lạnh tôi thấy xa xôi tuổi thơ thấy mẹ tôi tóc bới lên cao ngồi lựa rau cho ngày mai chợ sớm thấy đàn bò trong chuồng vẫy đuôi đuổi muỗi mòng thấy người làng đi về đường tối đạp xe đạp chở thúng tre đựng chuối thấy bè bạn rủ nhau đi hái trộm thị xóm rừng thấy bao thứ rưng rưng nuôi lớn đời tôi như thế làng quê tre trảy cúm núm bìm bịp cò lép chim bói cá tôi nghĩ làng quê như một người khổng lồ đã sống hằng trăm thế kỉ hằng trăm nghìn thời đoạn chuyển giao những cỏ mộ chìm sâu sau nhiêu di dời như thế nhỉ có chăng khi nằm nghĩ ngợi nơi căn gác khuya trực canh nơi nhà máy tôi đã nghĩ rất nhiều về tôi về người làng về những năm tha phương đất khách đèn đường xe cộ những năm tháng tuổi trẻ hồn nhiên sống phóng túng cà phê thuốc lá sách vở ôi những tháng năm chưa bao giờ ngồi lại giờ đây bỗng sống dậy như một hồn ma đầy những luồng mê sản tôi phải viết ư và bằng cách nào đó tôi thấy tôi khuyết đi rất nhiều những trang sách vậy là tôi trở mình trằn trọc lục lọi những gì mình chưa đọc kĩ hay là đã kinh qua đời sống thế sự mà chưa điểm lại chăng có lẽ vậy tôi hẹn hò với chính mình bằng con đường phía trước nghĩa là mỗi ngày đọc và viết liên tục như là cách thức hàm dưỡng nội thức chính mình

Please follow and like us: