Nỗi cô đơn có lửa , Phiêu lãng – LÊ VĂN HIẾU

Nỗi cô đơn có lửa 

Buổi sáng thức dậy tôi thấy tôi cô đơn
Bụng tôi nóng kinh khủng 

Lẽ ra buốt lạnh 

Cớ sao lại là lửa 

Lửa không đốt cháy, lửa không thiêu rụi,
Nỗi cô đơn chưa có ngọn 

Cô đơn không có lưỡi, không có miệng,
Không biết khóc cùng ai  

Giá như nó cháy được 

Rồi biến mất 

Giá như nó hát được 

Để dỗ dành 

 thế giới này dở cười dở khóc 

Tôi biết là tôi bị bỏ quên 

Bỏ quên từ kiếp trước 

Tôi một mình 

Tôi sờ nắn chính tôi 

Tôi – lưu cữu… 

 

 

Phiêu lãng 

Mặt hồ phẳng lặng/ một sớm mai đầy khói
Chiếc áo trễ tràng/ tấm thân kiều nữ 

Nàng cựa mình làm sao 

Nàng thao thức làm sao? 

Ai may sắm xiêm y cho mặt hồ nàng
Ai se chỉ luồn kim tấm voan chừng dăm mẫu ấy ? 

Tôi tự chọc lét vào trí tưởng phiêu lãng của mình
Bắt dừng lại mà không dừng lại 

Chập chờn trước mắt tôi là tấm voan thật mỏng
Chập chờn trước mắt tôi là người con gái hao gầy qua nhiều đêm không ngủ 

Chập chờn trước mắt tôi là đám mây trắng xốp   lúc tảng sáng
Để trưa tôi bàng hoàng khi chiếc áo đó không còn

Nàng đã cởi phăng tự lúc nào? 

Mặt hồ lặng yên 

Tôi ngộp thở? 

Please follow and like us: