Những cuộc chuyện trò giả định-NGUYỄN THANH HIỆN

Peter Ammon/Thụy Sĩ

 

 

 

Bây giờ thì [mi] đang ở giữa mê cung được dệt nên/Bỡi chính bước chân mi/ Now at the center of the labyrinth woven/By your own steps/ JORGE LOUIS BORGES/ YOU ARE NOT THE OTHERS/MI KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG NGƯỜI KHÁC

 

 

và nàng có nói gì đâu, vẫn vậy, mỗi lần gặp nhau thì nghiêng nón, cười nhỏ, rồi chạy thật mau, làm như thể thế giới này là nơi để tôi và nàng gặp nhau chẳng có gì phải lo lắng, mùa đông, mưa trắng trời, dãy núi phía nam làng tôi như lúc nào cũng ngập trong mưa, sáng ra là thấy núi phủ đầy nước mắt, thấy núi buồn tôi cũng buồn, đi trò chuyện vói nàng, rằng, cái bao la của trời đất như cái cớ cho ta phải nghĩ ngợi để thấy ra mọi lẽ, cái mặt đất lởm chởm các thứ chủ nghĩa này là một cuộc tra hỏi triền miên, con người là bị treo lên để khai ra mơ ước của mình, lịch sử là cuộc tra tấn man rợ nhất trong các thứ man rợ, có thể minh triết đã bị xử chết từ lâu, cho nên lũ sóc phải chờ đêm xuống để đi trộm trái chín ở các khu vườn trong làng, còn lũ thiêu thân thì biết mệnh số của mình là phải lao vào chỗ ánh sáng đèn để không còn sống nữa, nhưng đám người tự cho mình là vĩ đại thì ngày nào cũng chường mặt ra giữa ba quân thiên hạ để tự ca ngợi mình, thế giới là một điệp khúc đầy âm tiết đen, những cuộc chuyện trò giả định kiểu vậy thì bất tận, tôi cứ muốn nói cho nàng nghe bao nhiêu thứ chuyện về cuộc đời này, nhưng chưa nói được, mùa đông, vào những đêm có mưa, lũ ếnh nhái trên đồng làng kêu vang như thể để nhắc nhở tôi rằng thế giới rộng lớn và đầy bất trắc không dễ gì có được một cuộc tình, tôi nói, làm cách làm sao mà tôi vẫn chưa thể nói cho nàng nghe những điều tôi muốn nói, đừng đòi hỏi gì cả, cứ để cho cuộc tình ấy lặng lẽ trôi đi như trăng sao lặng lẽ trôi trong trời đất vậy, bỡi người đời sau sẽ chép đủ cả trong các thư tịch của bọn họ, tôi nghe như lũ ếch nhái trên đồng làng nói với tôi vậy

.

 

Please follow and like us: