Antigone- SOPHOCLES (496?-406 TCN) , PHAPXA CHAN [NGUYỄN KHÁNH DUY] chuyển ngữ

Nancy Denommee/ Canada

 

 

 

[dịch từ bản tiếng Anh của Dudley Fitts và Robert Fitzgerald ]

 

 

Các nhân vật xuất hiện:

CÔNG CHÚA ANTIGONE
CÔNG CHÚA ISMENE
HOÀNG HẬU EURYDICE
VUA CREON
HOÀNG TỬ HAIMON
TIÊN TRI TEIRESIAS
LÍNH CANH
NGƯỜI TRUYỀN TIN
DÀN ĐỒNG CA

 

CẢNH IV

CHỦ XƯỚNG: [Khi ANTIGONE nhẹ nhàng đi vào.]
Nhưng giờ đây ta chẳng còn e sợ,
Ngăn lệ nhìn điều phải thấy nơi đây;
Bóng ai kia băng qua căn buồng ấy,
Antigone tìm giấc ngủ cuối ngày.
ANTIGONE:
Hãy nhìn tôi, xin người hãy nhìn tôi, [Khổ 1]
Hãy nhìn tôi và xót thương tôi với!
Ngoảnh về phía rìa đêm và hãy nói:
Chào vầng dương chẳng sáng nữa cho tôi.
Đây cái chết cơn ngủ đương nặng trĩu
Triệu tập tôi về đáy nước lạnh băng;
Không âm nhạc, không cô dâu, đám cưới
Acheron, 6 đường vào cõi vĩnh hằng.
ĐỒNG CA:
Nhưng chẳng phải không còn được ngợi khen,
Cũng chẳng phải không an toàn nơi đó,
Đây Cõi Dưới nơi nàng đang bước tới
Bất khả xâm lăng bởi tật bệnh, chiến tranh.
Xin phép hỏi,
Ai đã chỉ đường cho nàng về cõi ấy?
ANTIGONE:
Ta thường nghe câu chuyện nàng Niobe 7 [Hồi khúc 1]
Người con gái đáng thương của Tantalos,
Về tảng đá là hoá thân nàng ấy
Cạnh bụi thường xuân trong thần thoại sầu bi.
Và họ kể mưa chẳng ngừng tuôn trút,
Tuyết nẻ toang vì lệ đổ vô chừng;

______
5 Nữ thần Tình ái
6 Dòng sông dẫn tới thế giới dưới lòng đất, được cai quản bởi thần Hades.
7 Niobe khoe khoang về rất nhiều đứa con của mình, kích động Leto, mẹ của Apollo, khiến chúng bị giết. Niobe
khóc rất nhiều, và cuối cùng đã bị biến thành một hòn đá trên núi Sipylus, bên suối là nước mắt của cô.

 

Ta thấu cảm nỗi cô đơn cái chết
Nàng trong ta san sẻ nỗi đau chung.
ĐỒNG CA:
Nhưng nàng ấy vốn nơi sinh Thiên giới,
Còn nàng đây là phụ nữ trần gian;
Dầu cái chết của hai nàng tựa một,
Thì vinh quang cũng đâu thể chung hàng?
ANTIGONE:
Người cười ta, phải chăng hỡi các người, [Khổ 2]
Người chẳng thể thôi đợi ta tắt thở?
Ta mãi nhớ những con người xứ Thebes,
Những cỗ xe và yêu mến gia tài.
Hỡi suối Dirce và rừng thẳm Theban,
Làm chứng cho ta, từ chối mọi xót thương
Là phán quyết bất công, xin hãy nghĩ
Lời dấu yêu để gửi đến cho nàng.
Con đường ấy dẫn nàng vào cõi tối
Nơi chẳng còn những giọt lệ vấn vương.
ĐỒNG CA:
Nàng đã vượt qua sự táo bạo con người
Để đến đây, đi vào trong ngục đá
Nơi Công lý có chỗ ngồi của nó
Ta chẳng thể kể rằng
Có tội lỗi nào của cha nàng hiện hữu nơi đây.
ANTIGONE:
Cuối cùng người cũng chạm vào điều đó, [Hồi khúc 2]
Chiếc giường kia, ôi chẳng nói nên lời;
Khốn nạn thay, mẹ với con chung chạ,
Tội lỗi kia ô nhiễm đến mấy đời!
Ôi Oedipus, cha và anh trai ta hỡi!
Cuộc hôn nhân của họ từ mộ sâu đã khiến
Cuộc hôn nhân của ta bị bức tử, than ôi!
Cả đời ta đã là người xa lạ
Trên xứ mình mà cứ mãi lạc loài;
Sự báng bổ giống nòi ta cứ thế
Đi theo ta mãi mãi chẳng buông lơi.
ĐỒNG CA:
Lòng tôn kính là đức tính tuyệt vời
Nhưng sức mạnh ấy là khi luật pháp
Được thực thi với bàn tay ý thức
Cái chết này là lựa chọn của ngươi.

ANTIGONE:      [Khúc trữ
tình]
Vậy thì hãy để tôi đi đi, vì mọi lời nói của người ôi sao đầy cay đắng,
Và ánh mặt trời quá lạnh lẽo với tôi.
Hãy dẫn tôi đến nơi tôi thức trắng canh thâu
Nơi chẳng có tình yêu, cũng không lời than thở;
Nơi chẳng có bài ca, chỉ có nỗi lặng im.

[CREON mất kiên nhẫn ngắt lời.]

CREON:
Nếu những bài hát sầu bi và những lời than thở có tính toán có thể trì hoãn cái chết,
con người sẽ hát ca chúng mãi.

[Nói với NHỮNG NGƯỜI HẦU:]

Đưa cô ta đi, mau!
Các ngươi đã biết mệnh lệnh rồi đó: đưa cô ta vào hầm ngục và để mặc ả một mình.
Dầu sống hay chết, đó là việc của ả, chẳng phải việc của chúng ta: đôi tay chúng ta
trong sạch.
ANTIGONE:
Ôi ngôi mộ, chiếc giường cô dâu dưới mái vòm đá vĩnh cửu; chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ
lại ở với chính mình nơi mà Persephone 8 chào đón những hồn ma mỏng manh dưới
lòng đất.
Và tôi sẽ gặp lại cha tôi, mẹ tôi, và Polyneices thân yêu nhất, hẳn rồi, thân yêu nhất của
tôi, bởi vì bàn tay tôi đã gột rửa cho anh và rưới trên anh rượu lễ. Và phần thưởng của
tôi là cái chết trước thời hạn của tôi! Và lúc đó, những trái tim của những con người sẽ
biết, tôi đã chẳng làm gì sai. Tôi đã không phạm tội trước mặt Thánh thần. Hoặc nếu tôi
có, tôi sẽ biết sự thật sau khi tôi chết.
Nhưng nếu tội lỗi là của Creon, người đã phán xử tôi, thì tôi xin cầu nguyện, cầu cho
ông ấy cũng phải chịu hình phạt như chính tôi.
CHỦ XƯỚNG:
Hỡi ôi trái tim nồng nhiệt, quyết không chịu lùi bước, cô vẫn bị dày vò bởi những cơn
gió cũ!
CREON:
Các lính gác của ngươi sẽ có lí do chính đáng để hối hận về sự chậm trễ của chúng.
ANTIGONE:
Ôi! Giọng nói của ông không có lí do gì khiến ta nghĩ đó là giọng nói của cái chết.
CREON:
Ta cũng không thể cho ngươi lí do gì để khiến ngươi nghĩ rằng ngươi đã lầm.

____
8 .Nữ hoàng của thế giới dưới lòng đất.

 

ANTIGONE:
Hỡi xứ Thebes, và các Ngài, những thần linh của cha tôi, cùng luật lệ xứ này, các Ngài
hãy xem tôi lúc này đây, đứa con bất hạnh cuối cùng của dòng dõi các vị vua, những vị
vua của các Ngài, đã bị đẩy vào cái chết. Các Ngài sẽ nhớ những gì tôi đã phải chịu
đựng, và những gì những người đàn ông này đã làm, bởi vì tôi đã không vi phạm luật
trời.

[Nói với TOÁN LÍNH GÁC, đơn giản:]

Đi thôi, đừng để chúng ta phải chờ lâu hơn nữa.

[ANTIGONE nhẹ nhàng đi ra.]

TỤNG CA IV
ĐỒNG CA:
Mọi vẻ đẹp công chúa Danae khóa chặt [Khổ 1]
Nơi phòng giam không một ánh mặt trời.
Căn phòng nhỏ tựa nấm mồ vây siết
Mà nàng đây vẫn công chúa rạng ngời.
Và thần Zeus với cơn mưa vàng báu
Tưới lên nàng tình say đắm nồng nàn.
Ôi đứa trẻ không giàu sang, quyền lực
Vẫn hiên ngang thắng số phận phũ phàng!
[Hồi khúc 1]
Và con trai của Drya, đó vị vua giận dữ, 9
Chịu đựng cơn phẫn nộ của thần linh.
Vì nỗi kiêu căng, đã bị Dionysos
Phong ấn trong hòn đá điếc khổ hình.
Cơn điên loạn chết trong âm vang dội;
Đến cuối cùng, chàng đã khám phá ra
Sức mạnh chết người, chiếc lưỡi chàng chế nhạo
Những say sưa hoan lạc la đà;
Và bắn ra cơn lửa bừng phẫn nộ
Chín Nàng thơ yêu tiếng sáo diết da.
[Khổ 2]
Lão nhân kể câu chuyện chừng quên nhớ
Nơi thạch đầu đen tối cắt đại dương,
Và đợt sóng đập vỡ bờ biển xám,
Chuyện nữ nhân với thù oán kinh hoàng.
Vợ mới vua 10 căm thù hoàng hậu cũ
Thất sủng đang bị đày ải tù lao,
Nhẫn tâm phá đôi mắt hai hoàng tử
9 Lycugus, Vua của xứ Thrace.
10 Eidothea, vợ thứ hai của Vua Phineus, đã làm các đứa con của Vua, khi mẹ của họ, Hoàng hậu Cleopatra đã giam
cầm trong một hang động. Phineus là con trai của một vị vua, và Cleopatra là người vợ đầu tiên của ông, là con gái
của Boreas, Thần Gió Phương Bắc; nhưng mặc dù vậy, dòng dõi lừng lẫy này cũng đã không thể bảo vệ các con trai
của mình khỏi bạo lực và bóng tối.

Con trai vua khiến mang kiếp lòa mù.
Thần Chiến tranh 11 sặc cười và gieo xuống
Bốn lần cơn ai oán khóc đòi thù.

[Hồi khúc 2]

Máu, nước mắt, tiếng khóc than trộn lẫn,
Những đứa con sinh từ nỗi thảm thương;
Và mẹ chúng vốn thuộc dòng Thiên giới,
Phụ thân bà là Thần Gió Bắc phương.
Bà đã được nâng niu trong nôi gió,
Trên đồi cao đùa giỡn với ngựa con;
Nhưng kết cuộc hôn nhân người bất tử
Là niềm vui bị chôn dưới mộ phần.
Chẳng khác nào câu chuyện của nàng đây!

 

 

[còn tiếp]

 

 

Please follow and like us: