Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Davood Koochaki/Iran

 

 

 

 

nằm trên thảm cỏ xanh, chiều gác chân nhìn mây trôi về đâu đó, mơ vùng trời lang thang, hoa với nắng, mưa với tiếng chim trong bụi rậm, tháng sáu người làng tôi lên núi cắt từng lát bàng chải về lở gai đem sắt thành từng miếng nhỏ, đó là nguồn thực phẩm cho bọn gia súc, nghĩa là đem cả thúng bàng chải sau khi làm sạch gai cho vào nồi hầm nhuyễn, đợi nguội đem đổ vào máng, gia súc trong làng cứ thế lớn lên trong suy nghĩ của người làng, trái bàng chải chín đỏ là phần quà cho lũ trẻ chúng tôi, mỗi khi đi chăn bò, chim dồng dộc làm tổ, chúng tôi hái trái, rồi lót một đùm lá bạch đàn phủi cho sạch gai tơ, dùng que củi nhỏ rạch dọc quả, một màu đỏ au tràn ra nước ngọt, cứ thế chúng tôi ăn ngon lành, hương vị của quả thơm mọng, miệng lũ trẻ đỏ như son môi, nhớ lại mới ngọt ngào làm sao, đứng trên lưng chừng đồi, trời chiều xanh thẳm, ngọn tháp bánh ít phía tây mặt trời lặn như một kết thúc của ngày vãn, lùa bò về chuồng ra đống rơm rút cho vào giỏ tre đan, quay lưng gùi vào chuồng, xếp cho đầy máng, mùi rơm nồng, còn vương những hạt lép, gió chập tối thổi qua hiên nhà, từng gàu nước mát trút xuống, cả cơ thể rung lên vì sung sướng, những ngày đồng áng cũng gần tới, chúng tôi sẽ cho bò ra đồng ăn cỏ bờ ruộng sau khi đã cắt xong, cứ cho chúng ăn còn chúng tôi thì thả diều, bắt cá, rình tổ chim, đào hang chuột, người lớn thì bó lúa thành từng gánh, những gánh lúa nhấp nhô, người làng tôi hay làm một sô đá chanh đường đen, mỗi khi nghỉ mệt bẻ miếng bánh trán nướng nhai rôm rốp, rồi uống nước đá chanh đường đen giải khát, đêm, ở ruộng canh máy ngốn lúa, trăng lên, chàng trai học ở xa về phụ mẹ trông lúa, nằm trên những bao lúa chắc nịch và hát lên niềm nhớ nhung một cô gái khi xa, ôi, hạ ơi anh xa em mấy mùa phượng rồi, giọng hát cứ như niềm nhớ vỗ cánh trời xa, rồi sau này tôi mới biết đó là mối tình đầu của chàng trai, và giờ hạ ơi, chàng trai vẫn cô đơn sống với một mái nhà gỗ, đêm đêm chàng leo lên căn gác nhỏ, vẫn thao thức trầm tư về cuộc đời, chàng bảo rằng, bởi tuổi trẻ chàng có những lỗi lầm khi vào đời bươn chải, chàng sống không nghĩ ngợi gì nhiều, chàng đã ăn nằm với một cô gái làm tiền, và một thời gian cô gái ấy chết vì tai nạn xe, từ đó chàng không còn ham mê với lạc thú của người trần, chàng trồng rất nhiều cây, trông chàng như một nhà tu hành khổ hạnh, đêm buồn tôi hay ghé nhà chàng, để nhìn dòng sông phía trước, những ngày thơ ấu qua mất rồi, những ngày bươn bả cũng khép lại, thôi thì hãy xem đó là đau thương và huyễn mộng, là ảo ảnh tan vỡ, có gì đâu, rồi tất thảy mọi khổ não dày vò chúng ta, hay những sự ngẫm ngợi, sẽ là tháng ngày tiếp nối vô cùng tận, cứ nghe trong tôi một xào xạt gió mùa, hơi thở của con người, hay là tôi đã hiểu ra một điều gì đó ở phía sau sự tồn tại, có một tiếng chim trời đang hót bên dòng xanh…

[còn tiếp]

Please follow and like us: