Hình dung-PHƯƠNG UY

 

Ngồi ôm cơn bão trên ti vi

Màn hình hiển thị xa xót

Lửa bặt căm cơn lũ vô cảm rực rỡ

thu xếp đi qua trận địa chấn cõi trời

sự thống khoái im hơi.

Những ưu phiền rơi vãi theo mưa

ngọn gió mỏng không cõng mang được hết

mẩu lá khô như niềm tin còn sót lại

vào cứu trợ  thiên tai.

Những khuôn miệng vô hình há to trong gió

trận thánh ca ngân sương mù quá khứ

vằng vặc âm thanh

Bước ra từ vùng câm của trí nhớ

em đồng lõa với bóng tối

khi chiếc ti vi đã tắt

đóng lại một cơn bão đang hoành hành

đêm rảnh rang ngồi kể chuyện

Hoàng tử bé du hành sang mùa lá mới

chiếc hộp rỗng và con cừu

những đóa hoa xanh

hạnh ngộ rờ rẫm trong tiếng gió giật

em khóc vì những hoàng tử bé ngập vùi trong nước lụt

hay khóc vì một hoàng tử bé đã đánh mất một tinh cầu?

Những ngón tay long lanh trầy xước

Gỡ mớ ngôn từ ra khỏi các bài diễn văn

Theo điếu thuốc cháy rối bời

tàn tro bài thơ mệt mỏi

Trong sự đêm mặc lên một chân dung quá cố

Tôi ngồi tái lập một tuổi thơ

bên  câu hát với những âm thừa

” ...Khi cành cây gãy

thì nôi sẽi

cả nôi và bé

tất cả … à hời “(*)

Gió vẫn hát khúc ca ru lẫm liệt

trong đêm mọc gai nhọn

Vọng một hình dung đã khai sinh…

 (*) Mother Goose

 

 

Please follow and like us: