Tháng bảy lúa đồng làng ngậm sữa-NGUYỄN THANH HIỆN

John Mason-Mỹ

 

 

 

 

Chính là khuôn mặt nhìn thấy trong gương/Không phải khuôn mặt của ngày hôm qua/ Đêm/Làm tiêu tan nó/ The face that looks upon itself in the mirror/Is not the face of yesterday/The night/Has spent it/ JOGE LOUIS BORGES/ ADAM LÀ TRO TÀN CỦA MI

 

 

có thể chữ nghĩa của tôi sẽ trở nên sâm uất khi viết về nàng, nhưng khi viết về tháng bảy thì lúa trên đồng làng đã ngậm sữa, cái cấu trúc của một buổi sáng tháng bảy là gòm có thứ nắng màu nguyệt tận, màu trăng cuối tháng, sương núi thì như còn dính chặc vào thứ thời khắc còn lảng vảng ít nhiều bóng dáng của đêm, và gió với đám chuồn chuồn gian lận chúng cứ dính lại từng đôi mà bay lượn khiến người ta không tài nào đóan được ý đồ của chúng, cái buổi sáng tháng bảy cứ như một thứ huyền thoại về mùa đã bị gỡ bỏ gần hết phần áo nghĩa của nó, còn nàng với lũ chim áo đà lại là câu chuyện khác, câu chuyện về mối lương duyên giữa người và chim, ai chẳng biết tháng bảy lúa ngậm sữa trên đồng làng và lũ chim áo đà từ vùng rừng núi phía nam làng tôi kéo về đây phá lúa, nhưng sự hiện diện của nàng nơi bờ ruộng đồng làng lại thành ra câu chuyện cổ tích, nàng ra đồng làng là để ngăn chận lũ chim phá lúa, nhưng cái cách diệu dàng đưa tay lên trời khiến cho hành tung đuổi chim hóa thành sự chào đón nồng nhiệt [thì ra lũ chim đã lặng lẽ bay trở về núi] khi nàng xuất hiện trên đồng làng thì chữ nghĩa của tôi trở nên bối rối, cứ như là tôi vô cùng vất vả trong việc tìm kiếm các từ sao cho phù hợp với mỗi bước chân của nàng, tháng bảy lúa đồng làng ngậm sữa, và trong các ô ngăn của ký ức tôi dày đặc những bước chân em

 

 

 

[trong Những tổ khúc của nắng]

 

Please follow and like us: