Mặt trời im lặng/Gặp người-PHAPXA CHAN [NGUYỄN KHÁNH DUY]

Tôi đoán có khoảng bốn người. Nhưng cũng có thể là ba hoặc năm. Tôi đang nằm mà họ thì che mất mặt trời nên tôi chỉ thấy thấp thoáng. Chói quá đi mất! Họ xuất hiện quá đột ngột trong khoảnh khắc làm tôi bối rối. Thường ngay khi ngủ dậy, tôi dành ít nhất nửa giờ để nhớ về những giấc mơ của mình. Bao giờ đó cũng là những khoảng bâng khuâng khi chứng kiến ký ức của mình nhạt dần. Tôi như vừa trồi lên từ một đáy hồ sâu, nắng làm nước rút khỏi người tôi mà không có cách gì giữ lại được. Ừ đúng, tôi vừa trồi lên từ một đáy hồ sâu và rất lạnh và rất trong và rất mơ và rất… hồ.

 

Tôi mới mơ lại một giấc mơ về nước. Tràn ngập nước. Nhãn quan ở phía trước và nhìn thẳng vào tôi. Tôi nhớ mắt mình đã mù vì nước lạnh hoặc một mũi băng đã chọc thủng. Nhưng may thay, cái nhìn vẫn tồn tại và cho tôi thấy mình đã ở trong nước thế nào. Tôi trần truồng, khua tay chân một cách chậm rãi. Mắt nhắm nghiền, nhưng hai dòng máu đỏ từ đuôi mắt vẫn ứa ra rồi tan nhanh trong nước lạnh. Tôi thấy màu xanh thẳm, lốm đốm những tia sáng được lọc qua băng và nước quấn lấy thân thể mình. Tôi đã chẳng nghĩ gì phút đó. Tôi chỉ chìm dần xuống. Khua khỏa chân tay chỉ là phản xạ tự nhiên của cơ thể sống thôi chứ tôi hoàn toàn không biết bơi, mà cũng chẳng muốn bơi. Tôi chẳng muốn gì phút đó cả. Cơn đau trên mặt hồ đã làm thỏa mãn tôi tất cả. Kiểu như não bộ mới đi qua một cái cối xay và loại bỏ hết khả năng suy nghĩ. Đó là một cảm giác thanh thản tuyệt vời. Tôi không suy nghĩ nữa, chỉ chìm rơi chậm rãi. Tôi cũng thôi không khua khoắng chân tay. Có vài hòn đá dưới đáy hồ nơi tôi gửi gắm cái xác mình cạnh đó.

 

Ký ức nhạt dần trong nắng. Như mọi lần, tôi không nhớ hết được mình đã mơ những gì. Nhóm người vẫn đứng đó. Im lặng như thể họ biết và chờ tôi làm xong nghi lễ linh thiêng buổi sáng của mình: mơ lại một giấc mơ. Bây giờ, tôi chính thức nhìn họ. Vẫn chưa đếm nổi rõ rệt là ba hay năm hay bốn người, nhưng chắc chắn có một người phụ nữ trong nhóm. Mấy người còn lại cũng có tóc dài, nhưng riêng người phụ nữ thì chùm một tấm khăn trên tóc. Họ nhìn tôi không tỏ vẻ tò mò gì cả. Và thật ngạc nhiên là tôi cũng không ngạc nhiên gì khi nhìn thấy họ. À, tôi có nói là một chút bối rối khi họ xuất hiện là vì khắc đó tôi chưa ôn xong giấc mơ của mình. Bây giờ, đã bước ra khỏi hồ nước, tôi lại không thấy ngạc nhiên về sự xuất hiện của họ. Họ không đến để chào hỏi, tôi biết chắc vậy. Không ai có vẻ muốn đến phía trước để nâng tôi dậy hay ngồi xuống cạnh tôi. Họ cứ đứng đó thôi. Tôi vẫn nằm đó thôi. Cái nhìn bay lượn đến sát mặt họ để nhìn kỹ.

 

Ôi phải rồi, họ sẽ không nói chuyện, vì họ không có ngôn ngữ hoặc có họ cũng không dùng nữa hay sao ấy. Tại có vẻ như họ hiểu tất cả, nhưng không ai nói gì hay làm gì. Họ chỉ ở đó cạnh cái giếng mà tôi đang nằm. Ôi lại đúng nữa rồi, tôi không muốn nói chuyện, không muốn chào hỏi hay bị ai làm phiền cả. Và họ cũng vậy! Tôi thấy thoải mái với sự im lặng này của lời nói và hành động. Trong một khắc, tôi muốn họ cứ đứng đó mãi thôi, đừng bỏ đi mà cũng đừng lại gần. Tôi thích tất cả im lặng. Tôi thích ngủ nữa. Còn họ thích đứng thì cứ mặc họ. Tôi lại ngủ tiếp đây.

 

Tôi lại gặp lại họ trong mơ. Bóng bốn người đó (tạm cho là bốn đi) in trên nền trời đầy sao. Nền trời màu đen thẫm pha chút sắc xanh, điểm vô vàn chấm kim cương là các vì sao. Họ lặng lẽ đứng đó. Khuôn mặt trầm ngâm nhưng vẫn sinh động, giữa đêm và ngày chẳng có gì biến sắc. Nhìn vào tôi và nhìn xuyên qua tôi là cách nhìn của họ. A, họ cũng có cái nhìn nhảy nhót! Tôi chẳng muốn nhìn họ khi mở mắt, thì họ sẽ giao tiếp với tôi khi nhắm mắt. Nắng làm tôi chói, thì họ sẽ gặp tôi dưới những ánh sao. Đấy, sự gặp gỡ là thế đấy. Sự gặp gỡ của những cái nhìn nhảy nhót chăng?

 

Nhìn nhau như vậy liên tục không biết bao lâu, tôi đã biết được câu chuyện của họ… cũng gần như câu chuyện của tôi. Câu chuyện xảy ra sau Thế chiến thứ mười, sau cuộc đào tẩu khỏi bức tường thành nơi giam giữ toàn bộ nhân loại. Những kẻ chạy trốn sẽ phải mang trên mình vô số lời nguyền ám. Một trong số những lời nguyền đó là sẽ bị câm. À ra thế, tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao đó lại là sự nguyền rủa; đối với tôi đó là điều ân khải: quên lời, được câm.

 

Tôi đoán là tôi dần hiểu thêm một điều: Trong đám đông, sự ân khải sẽ trở thành điều đáng nguyền rủa; ngoài đám đông, điều nguyền rủa lại trở nên ân khải. Điều hiểu đó cũng chẳng làm tôi hứng khởi lên bao nhiêu cả. Điều hân hoan của tôi là họ vẫn đứng đó — nhóm bốn người (chắc tôi phải tạm công nhận họ là nhóm bốn người, dù tôi đếm mãi vẫn chưa xong) — vĩnh hằng bên cái giếng, dưới ánh sao, trong mùa hạ. Câu chuyện buồn của thế giới thực không mấy quan trọng. Ngôn ngữ cũng chả quan trọng, tôi thích câm, thích mọi thứ yên lặng, thích ngủ, thích khóc. Có khi tôi thích khóc trong khi ngủ, có khi tôi thích ngủ trong khi khóc.

 

Tôi thích khóc trong khi ngủ, tôi thích ngủ trong khi khóc, tôi thích khóc trong khi ngủ, tôi thích ngủ trong khi khóc… Tôi lải nhải với mình thêm khoảng một nghìn lần như thế và lại ngủ thiếp đi dưới chân những người câm.

 

Please follow and like us: