Đói nắng, Nụ hôn mùa đông-NGUYỄN THÁNH NGÃ

ĐÓI NẮNG

 

Mùa đông đói nắng

Những con đường âm tính đi hoang

Thành phố che khuất tiếng gọi

 

Em về từ đám mây ẩm ướt

Chân ngày lênh loang ánh sữa

Màu tênh

 

Chiếc guốc khua niềm cũ kỷ

Cơn sốt mùa

Lên hiên

 

Mấy đóa hoa phố dại

Ve vãn hẻm buồn

Bội thực bão khô

 

Đói nắng

Cung đường tuyệt vọng

Cọng cỏ khô niềm từ bi

 

Vàng,

Nụ vàng khan nước

Mộc mạc

Rơi…

 

Sự vắng lặng chông chênh

Con dốc mờ hơi thở

Anh nhìn em

Tán xạ mắt buồn

 

Tiếng chim xanh như thể

Gọi vào trời dịu

 

Mịn màng giấc mơ cải ngồng chìm thức bóng ao…

 

 

 

NỤ HÔN MÙA ĐÔNG

 

Có thể từ vết nứt của giá rét

Em hiện ra như ánh lửa

Bất ngờ tàn tro…

 

Có thể từ

Lúc anh hôn em

Mùa đông mới quay về sám hối

 

Trong nỗi nhớ xanh xao

Tảng đá lặng lẽ

Nghiêng mình

 

Và rêu

Xanh đến không thể

đặt nụ hôn

 

Vào bất kỳ

Nụ hôn của đá…

 

Chỉ có mùa đông chờ nhau ngoài hiên

Tiếng chim ríu rít ươm nồng

Màu của đôi môi nắng liếm láp khung cửa sổ

 

Chiếc lá cuối cùng rơi trên ngực trần

Màu vàng cháy như mảnh lửa

 

Và than

thơm nồng

cháy

ngún

anh…

 

 

Please follow and like us: