Mặt trời im lặng/Bay lên-PHAPXA CHAN [NGUYỄN KHÁNH DUY]

 

 

Có một ngày hè nọ trời đổ mưa. Sau nhiều ngày im lìm, mùa hè lặng lẽ của tôi hôm nay cũng đổ mưa ư? Tại sao lại không nhỉ? Và tại sao lại có nhỉ? Mưa là một khởi động gì đó khác lạ lắm sao? Có hơi xôn xao cho một mùa hạ vĩnh hằng? Vĩnh hằng thì không thể đổ mưa? Mọi chất vấn là vô nghĩa mất thôi. Tôi chỉ biết là tôi đã từng muốn có một cái giếng ngay khi cái giếng tìm thấy cơn khát của tôi và mùa hè bất biến của tôi hôm nay đã đổ mưa.

 

Trời mưa sảng khoái lắm. Tôi rời khỏi bờ giếng hân hoan, tìm trở về viền mộ cỏ. Tôi nằm im trong đó, ngửa mặt nhìn lên trời cao. Khi đó là buổi chiều muộn. Hoàng hôn là màu xám mát rượi. Những giọt rơi xuống toàn là màu xám trong veo trong vắt. Tôi nhắm nghiền mắt lại để cái nhìn hòa tan vào mọi nơi. Bỗng có một giọt xuyên qua gò má tôi đâm thẳng xuống đất. Tôi chẳng thấy đau gì cả. Một lát sau, cả khuôn mặt của tôi đã lỗ rỗ những vết mưa xuyên. Nó mềm sụn xuống như một cái đầu tượng bằng đất nhũn ra. Ô, lại một lần nữa tôi được thấy hộp sọ mình tan nát. (Hay là lần đầu nhỉ? Lần trước tôi chỉ nhớ được mình đã mù thôi.) Chỉ khác lần trước khi tôi đã chạy như điên để cầu xin nước cho tôi được tan nát: Nước lạnh căm, cứng cỏi. Tôi làm vỡ nước. Lần này tôi nằm ngoan: Nước đến, ấm mềm. Nước làm vỡ tôi.

 

Tôi nát tan. Cả cái nhìn cũng rữa nát. Chỉ còn âm thanh bốn bề rào rạt. Những khóm oải hương, những bông cúc dại, những  ngọn bồ công anh và trăm nghìn loài cỏ vô danh khác cũng rào rạt quanh mình. Chỉ còn rào rạt. Rào rạt. Tôi mềm nhũn. Tôi tan dần. Tôi nằm ngoan. Tôi thở khẽ. Chỉ còn hương ngai ngái của thảo dược bốn bề. Không còn mùi máu, chỉ có mùi mưa.

 

Tôi chợt thấy mình nhẹ bẫng đi và được khẽ nâng khỏi mặt đất. Trôi là là qua những miền ký ức của súng đạn và rượt đuổi điên cuồng, buồn vui đều vương mang nước mắt, cái chết, sự ra đời,… tôi không muốn dừng lại ở bất cứ đâu. Tất cả đều chỉ xảy ra ở dưới lưng tôi thôi. Kiếp người là tấm đệm êm tôi vừa rời khỏi. Tôi không còn nằm sấp như ở dưới đáy hồ, mà giờ đây, tôi được nâng ngửa và bay lên. Bay lên cao nữa. Cao nữa. Trên kia là một thứ ánh sáng dịu dàng, không phải là nắng mà là nắng được lọc qua mưa. Treo veo và nhẹ nhõm. Tôi mở to hai mắt mà hoàn toàn không bị chói.

 

Nhóm bốn người, tôi biết tôi đã sai mà. Họ không phải là bốn người, vì họ đơn thuần là những phân ảnh lấp lánh từ thứ ánh sáng kia. Họ không có thân thể, không ai có tóc và đội khăn. Tất cả những gì tôi nhớ là nét trầm tư thanh thản, đôi khi có chút giống con người. Nhưng rồi tất cả cũng hóa khói khi những ước muốn của tôi cùng tan mất. Tôi bay lên cao nữa. Cao nữa. Đâu đó phía dưới là trường thành và mọi người vẫn tiếp tục tổ chức chiến tranh. Bên ngoài tường thành chắc vẫn có những bóng người nhỏ bé chìm lẫn trong đêm. Trăng dẫn họ đến Hồ. Hồ đưa họ lên Cỏ. Cỏ ôm họ trong Mưa. Mưa nâng họ lên Trời. Trên trời, họ sẽ chuyện trò cùng Mặt Trời Im Lặng.

 

Please follow and like us: