Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

minh họa của Trần Quốc Toàn

 

 

 

 

thời gian mãi cuốn phăng mọi thứ khi lớp đất nâu vẫn hiền lành neo vào ruột trái đất, con chim đậu trên nóc ngói, lời của sấm, hay là khuya mưa ướt vào tôi nhỉ? tôi lùi vào sâu trong tán cây, lùi vào bóng tối, lùi vào trăm triệu năm, u uẩn những đêm nằm trầm mặc với khói thuốc,
sóng biển, nơi thành phố sáng mai, lóe lên hồn tôi cái khoảng xao động, tôi thấy tôi là vó ngựa chạy miệt mài ngoài chiến trận, có lúc bị rách một đường gươm tứa máu, tiếng trống thúc quân hay gương mặt của đức thánh Trần giục ngựa lui binh, ôi, tôi là con ngựa chạy đường dài, mỗi khi ngồi đọc sử, tôi thấy tôi vọng lên tiếng hí đầy bi thương, và đứng trước dòng sông Cái, lúc đó tôi là con ngựa lạc mất chủ, cô đơn nằm dưới màn đêm đầy sao, tiếng côn trùng, ngàn lau sậy soi bóng xuống dòng sông trôi,
loài người đến kì diệt vong rồi sao?
tôi không biết, tôi chỉ là con ngựa lạc mất chủ nhân,
không, ngươi là hậu duệ của đức thánh Trần!
tôi không biết, chủ nhân tôi đã xa tôi gần cả nghìn năm rồi,
sao giờ ngươi chưa chịu hoá kiếp, mà lại đơn độc ở bến sông này,
vừa khép lại cơn hoang mang, tôi mới tách mình ra khỏi cơn nghĩ ngợi vừa rồi, trước mặt tôi là biển, và biển vắng người, những con đường giờ giới nghiêm, có bao giờ nghĩ rằng có lúc bị cấm túc như thế này cơ chứ, tôi quay xe trở lại căn nhà gỗ, mở cửa sổ và trộn màu trên tấm phin trắng để vẽ, tôi vẽ không nhiều, vì giờ tôi ít thời gian để thực hiện những ý đồ sáng tạo, tôi thích neo mình vào cuộc sống thường ngày, ngoài giờ đi làm, thì tôi sẽ chăm sóc lũ trẻ,
mấy năm qua, tôi trở thành người kĩ tính, ngủ ít hơn, sáng dậy sớm, một thoái quen thành kỉ luật, tự do là khi tôi hoàn thành những kỉ luật của thoái quen,
mẹ tôi đau ốm lúc tuổi cao, vợ tôi thì lo cho lũ trẻ, tháng mưa, bão sẽ kéo về miền đất này, sau những ngày cách ly, không biết có cơ hội gặp lại những bạn bè, gặp lại thầy dạy chữ của tôi, tôi thấy khi viết, con chữ như máu trong cơ thể, nuôi lấy hồn mình lúc mất phương hướng, nhưng phương hướng là gì nếu nó không là từ chỗ tối ra chỗ sáng, từ con đường đến lòng người,
[còn tiếp]
Please follow and like us: