Giật mình, Gót chân hồng -LÊ VĂN HIẾU

Giật mình 

Buổi sáng thấy thằng em khật khưỡng đi ngang nhà
Buổi chiều nghe tin nó – đã chết 

Tui đang bận 

Anh cũng bận 

Trong cái bận rộn chưa tạnh ráo ấy giọt mồ hôi lại nghe Bác sĩ trả anh về?  

Ông bạn nhậu vắng lâu 

Thằng bạn nhậu khác vừa ghé vừa chê rượu vừa cho biết
Rượu dắt ngài kia đi rồi 

Nên sợ? 

Giữa đêm ngủ không được thèm tiếng gà 

Gõ máy lật vài trang Face book 

Cảm nhận cái hơi thở giận hờn của nàng mà tui cười 

Chợt mừng  

(không biết mừng gì) 

Có lẽ, mừng trái tim một ông già một bà già  còn trở trăn còn thao thức? 

 


Gót chân hồng 

Dấu chân cũ nào chưa kịp phai mờ 

Qua nhiều năm gió bụi 

Hình như gót chân em vẫn hồng? 

Thế hệ chúng ta 

Không còn nhuộm răng 

Không chít khăn mỏ quạ 

Chuyện ăn trầu nằm trong tưởng tượng 

Chúng ta đã từng hò hẹn dưới trăng 

Từng giao ước mang trầu cau chạm ngỏ
Chúng ta chưa làm người xưa cũ 

Dù em nhận mình 

Là người đàn bà rất cũ. 

Một bài thơ cũ có bao giờ cũ 

Một cuốn sách cũ có bao giờ cũ 

Tình yêu như rượu/ ủ nhiều năm/ đã cũ bao giờ?
V
à ta lịm say 

Và em mất ngủ 

Những trở trăn ngọt ngào 

Thức dậy ngày xa… 

Cái ngày, 

Nhặt một sợi tóc là nhặt một bài thơ
Nhặt một cái nhìn
Là thấy mình bồng bềnh trôi về đôi mắt ấy 

Mọi ngôn ngữ thập thò trong đầu lưỡi
Mọi lời tỏ tình nằm sâu trong mơ  

Những giấc mơ đi qua,  

Những giấc mơ chưa kịp thấy. 

Những giấc vừa tượng hình 

Những giấc xanh non  

Gót chân vẫn hồng 

Mình chưa kịp cũ  

Phải không em? 

Please follow and like us: