Tưởng tượng, Ngôi nhà trên lưng – LÊ VĂN HIẾU

Tưởng tượng 

Sẽ hình dung nơi nào ta ngồi đối diện với cốc rượu 

Sẽ hình dung nơi nào ta ngồi đọc thơ – đọc thật to –   mà không cần ai nghe ai biết 

Sẽ hình dung, nơi nào ta ngồi quay ngồi quắt –   nhớ em,
Nơi nào ta tháo trái tim ra ngoài, cho đỡ ngộp thở 

Sẽ hình dung, nơi nào ta ngồi gặm  

 những trái bắp non,
Ta nhấm nháp bắp non – ta liên tưởng cỏ… 

Tất cả bắt đầu từ một động từ “Gặm”, nhà ta có chỗ  để gặm không? 

Mãi hình dung, bầy chim khuân tiếng hót thế nào,
Để làm đẹp cho mỗi sớm mai ta thức dậy? 

 

Ngôi nhà trên lưng 

Hồn như con Sên xây nhà mà 

 không nghĩ nhiều về ngôi nhà
Ngôi nhà có sẵn trên lưng 

Ta chỉ nghĩ về em  

Đóa hoa nở một mình trên triền dốc vắng 

Cọng cỏ đã đồng hành 

Giọt sương đã đồng hành 

Con Dế đã hát 

Hát trong hạnh phúc 

Ta không muốn làm con Dế đó khóc 

Khóc một ngày thiếu vắng em  

Ngôi nhà trên lưng ta, sẽ có em không chỉ một mình
Bởi vì bên khung cửa chính là ta luôn hiện diện 

Bởi vì trên mỗi thông gió 

Chính là ta ước nguyện thổi mát vỗ về em 

Em hãy ngủ nhưng đừng ngủ vĩnh viễn 

Em hãy trổ hoa nhưng đừng mãi trổ hoa một mình   trên sườn đồi 

Ta đang xây ngôi nhà 

Ngôi nhà cho chúng mình 

Từng lối đi từng vạt cỏ 

Chờ nâng niu bước nhẹ 

gót chân em… 

Please follow and like us: