Khúc mộng du của con hồ điệp-HOÀNG THỤY

Gió chiều bay tóc trắng con chim lạc lượn quanh bờ thềm khu điện rong rêu ngàn năm mờ dấu những mẫu tự vuông cổ kính

Âm vang tiếng trống ra trận trên tầng mây màu máu

Đêm dừng lại bên cửa quỷ với dao búa và nồi cháo lú bốc khói hương mê muội

Cứ ăn đi lũ người kia ơi nếu thấy đói

Đói xác đói tình đói ánh triêu dương

Cứ ăn nữa đi mi sẽ thành cao thủ trên thảm vàng huy hoàng uống chén rượu say và ngủ vùi trong chiến thắng

Trời xuân lở loét như con chó óm ngồi nhìn loài kênh kênh từ thủy cung bay đến rỉa dần thân xác ngu ngơ

Chỉ còn lại tro than và vạn cốt khô cựa quậy trong thiên la địa võng của chủ nhân vô hình từ nơi xa lắc nào đó bủa qua

Khúc mộng du của con hồ điệp ru vọng tiếng ca man rợ thời bộ lạc chỉ có sa mạc và ánh sáng mặt trời nhảy múa trên diêm đồng óng ánh thắt lưng Aphrodite cận kề Zeus trong biển đêm đậm đặc bọt nước và san hô đầy màu sắc

Còn hạt muối nào ướp con linh cẩu nằm co quắp phơi chiếc đuôi dài nơi hòn khô và bạch mao tả tơi nơi cù lao xanh

Biển đã lặng hồn Nam Phương về hôn vết hận trên trán nhà thơ đọng giọt giữa mùa trăng viễn lưu có hơi thở Lý Hạ chập chờn trong vườnBeaudelair với hương trái ngã màu cổ quái điêu linh

Bay qua đèo Son buổi chiều tìm màu hồng của quá khứ

trên môi thủy tinh ngàn nụ hôn mê đắm Chiêmnương ơi !

Dòng sông kia có còn mang tên chung tình phụngủ trong đám cỏ non một thời ngâm từ khúcThanh Chiếu sầu muộn dưới trăng tàn – nguyệt mãn tây lâu – ủ rũ dòng Thanh giang trôi ngược về quá khứ tìm em áo mỏng tinh tuyền cư ngụ cuối thung lủng vàng Buôn Mê xa vắng

 

Biền biệt ra đi thời ly loạn

Vĩnh viễn mất nhau thời yên bình

Chén tình tan theo giọt thời không

Tình đạo ơi !

Sơn hà ơi !

 

Please follow and like us: