Những mảng mơ rời trong đêm đầu tháng mười-CHU THỤY NGUYÊN

 

 

1.

liên tiếp đã nhiều đêm. người tử tù nằm mộng bất ngờ gặp được nhan sắc của cái chết. nhan sắc áo diệu ấy luôn bắt đầu từ mờ mịt đến rõ dần. đêm qua. vẫn nhan sắc ấy của cái chết. và cuối cùng lại là một đám rước. người tử tù giật mình chạnh nghĩ phải chăng đã đến thời khắc mình phải ra pháp trường rồi? dù đơn xin ân xá đến nay vẫn chưa được hồi đáp. tin sáng nay vừa nhận được từ quê nhà mới hay tin dữ từ bà mẹ quê. mẹ của người tử tù vừa mới qua đời.

 

 

2.

nhìn lên bầu trời đen thẩm lác đác sao tôi dễ liên tưởng đến ngục thất. đến những mẫu, những mảng tuyền đen tuyệt vọng vây quanh đầy tiếng côn trùng. những mảng đầy tiếng mớ lẫn trong tiếng ai đó giãy giụa như đang bị bóp nghẹn cổ. có lúc nhìn lên bầu trời đen sao tôi lại mang tâm trạng của đứa học trò đang trong phòng thi. luôn thấy tôi đang loay hoay đến tận tiếng gà gáy chuyển sang đầu canh, vậy mà tôi vẫn không sao thoát được cái đáp số vô nghiệm đen đủi ấy. cái đáp số mà mình biết chắc bài tóan phải có là một nghiệm dương.

 

 

 

3.

tôi biết tôi có nói em cũng chẳng thể tin tôi đâu. mười lần như một giấc mơ tôi luôn tiến dần vào trong em. như cách tên mộng du si tình mày mò luồn sâu. hòng chạm đến tận quả đồi thanh nữ em đầy rong rêu. những nụ môi màu cánh gián. ươn ướt dính. khiến có lúc tôi tưởng như sáp ong đang tan chảy nhão dần dưới ngọn lửa cám dỗ đầy sung mãn. những tấu khúc tình si mê như giấc mơ luôn quấn quýt bên tôi. từ cõi phiêu du vừa chạm tới  vạt đồi rong rêu em. hương vị của tuổi chẳng còn khờ dại gì trên bến mơ hoang. và chính lửa. kẻ đã xô tràn rong rêu sinh tồn em. úp chụp lên gương mặt tôi từng đoạn khúc dương cầm thơm ngát mùi thai sinh.

 

 

 

4.

tôi lại có duyên gặp lại bài thơ ai đó đã viết ở ngôi đền con sói trắng. nghe nói bài thơ thuở ấy đã mô tả một kiều nữ xinh đẹp từ suối tóc đến tận gót chân son. một bài thơ tình vừa ký tên tác giả chưa ráo mực  sắp được gửi đi. nhưng bỗng đâu tiếng tru. tiếng trầm thống như nỗi oán than. đêm xuống nghiêng xiêu bóng hình cổ độ. hai hàng cây. rồi những hàng cây liên tiếp đứng chết lặng hai bên đường. khuya đợi người về. hay bài thơ khuya đang chờ cả đòan người quay về? đòan người rồi sẽ về mang theo trên mình đầy thương tích. những thương tích từ hậu quả làm người. lúc soi dưới ánh trăng thanh những dấu răng đã từng bị ngoạm sâu chưa thể nào liền miệng. và máu hãy còn rỉ.

 

 

5.

có phải tất cả chúng ta được sinh ra từng được dự phần để đi. do vậy từ khá sớm đôi chân chúng ta từng được tập đi. và rồi từ đó mọi người bắt đầu đi hoài. đi mãi. hành trình để dấn thân? hay còn những cuộc hành hương bi thương nào nữa cho kiếp làm người? và một khi không còn đi nghĩa là dự báo đường đời ta sẽ buông tay. đi không đơn giản chỉ là bước. đi là bước tới hướng về một nơi nào đó dù nhiều khi bạn thật sự đang muốn bước lùi vô cùng. lắm lúc ta lại rơi vào tâm thế bước lùi cũng chẳng xong. khi ấy bạn thật sự muốn tìm nơi bước về tạm an trú. hay tạm lánh đi một lúc.  nhưng chân bạn vẫn mãi nuôi hy vọng phải cố bước tới. ấy vậy mà trong đời lắm khi đi lại là quay về. là tạm thời nhận ra ta thua cuộc. hay giải pháp thanh thản nhất là lui về với vuông đất ta từng cắt rún chôn nhau. nhưng oái oăm thay. đôi chân là của bạn đấy. ấy vậy mà đời chẳng phải muốn là được…

 

 

Đầu tháng 10 .2021

 

 

Trả lờiChuyển tiếp
Please follow and like us: