Con đường lạ lắm, Chào em đã đến-HOÀNG THỤY

Con đường lạ lắm

 

mình cứ thử đến đây tìm mùa

hạ trộn nắng lùa vào heo may cho lá úa rơi

ngập cả khu rừng cấm 41 trên xe đò chạy

vội vào ninh hòa không kịp uống một ngụm nước chỉ

ngoái lại nhìn thanh giang mà khát cố hương không mong ngày trở lại độc sơn

con đường lạ lắm băng từ

nha trang vào cam ranh theo chiếc thuyền thúng lênh đênh trên biển tối giữa bão đạn và hận thù giăng

mắc như lưới bủa vây mong bắt được con cá vàng óng ánh 31 tài hoa trông ngóng nơi dương đông hừng sáng

đừng nghĩ rằng cứ đến và ra lệnh cho rừng cây tự

cắt đứt mạch sống và sắp hàng dài bò lên những chiếc xe  chở của cải hận thù về chốn nợ nần nào đó

vì vô sản vì cần lao mi cứ cố ở

lại cởi hết manh áo này chiếc quần xà lỏn kia cố bắt nhóm người vô tưởng vô tâm đắp đê ngăn cản sự giàu có đến từ phương nam và hòa đồng trong ruộng hoang tìm hạt gạo về nấu cháo hoa rất loãng cứu đói cho loài nô lệ tật nguyền bò lê lếch trên sàn nứa mục nát 75 gian nan trui rèn chiếc dao chiếc búa chiếc cuốc cho cách tân cách cựu cách lao xao đẩy

hạnh phúc lên trời cao cho tiếng thét của con chim ưng xé nát loài bồ câu giả mạo bay tìm nhánh ôliu trên đỉnh

thất sơn vắng bóng nguyên thần bửu sơn kỳ hương

ngọc hân ơi hãy thử đốt cờ đào thả

tro than xuống vịnh hà tiên

để tưởng nhớ hồn người xưa ngậm ngùi trên đỉnh cựu sơn tìm tri kỷ tâm sự một đời dang dở

một đời quân vương oai dũng với tiếng huýt sáo gọi đàn tụ về nam qui mộ bao nhơn đức vô thường

con đường nào cứ lạ cứ quen xoáy tuýt vòng từ thượng cổ trung cổ hạ cổ qua hôm nay và ngày mai trĩu nặng ưu tư rồng quảng ôm rồng việt nhe răng cắt tỉa thềm lục cửu đoạn và đại dương diêm tinh xám xịt làm mồi ngon cho con xích đao bao năm nay và còn bao năm nào nữa đây

ôi ! con đường hoàng hôn !

 

Chào em đã đến

thời gian chảy rớt trên căn nhà

hoang 56 năm

bóng em còn in dưới tàng

dừa buổi trưa thời tình sử với ánh ngọ trắng long lanh trong đáy mắt tươi non màu hạt dẻ

chào em đã

đến và ở lại thật

nhẹ trong ta như làn gió thoảng

vô thường mê đắm khúc tình đầu sương khói

tan vô cùng vào Thần

khúc đêm nghe như Dante cất tiếng rên luyến ái với Beatrice trong tình yêu thuần khiết

và dục lạc trôi bềnh bồng trong miền luyện ngục

trở lại nơi này trong hình

hài cổ quái của một người lính bại trận với manh áo tả tơi  và tâm hồn thất thần nhìn trần thế chảy qua bao thế kỷ

khép kín ước mơ trong u cốc

chắng còn gì ngoài những hoài

niệm bốc hơi ẩm mốc quanh trang trại súc

vật với gió hú và bụi cát bay mù

xóa hết mặt trời mặt trăng và

các vì sao rất gần rất xa như hơi

thở của em trong cơn hồn xác vật lộn giữa

sinh tử

có không

đi về đâu trái thơ tím cháy tóc bạc nụ

hôn sầu

và rất sâu nơi hoang địa viễn

du một thời xa vắng

rừng cấm tắm rã nhan sắc mê mệt hôm

nào trong cơn nhớ khát đậu trên

hai trái đào dậy mẩy lòng nao nao

 

màu hoa hoàng hôn mở ngõ một

trang đời biệt ly khô khốc chiều xuân

muộn

cố nhân ơi !

Please follow and like us: