Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

mưa khơi vào lòng đêm những âm thanh kí ức, tắt nhạc đi, à! mùa của đất đã ăn sâu vào trí nhớ, nghỉ uống đi, à! chỉ còn trơ là mặt đất này thôi sao? nước ngập tràn trong lời nói, hoa bằng lăng nở nhớ, chúng tôi đã sống qua những mùa như thể, mùa đã là thông điệp của làng,
đã là giấc ngủ sâu, tôi đi qua con đường mạ, mái nhà xa, đi qua con đường lúa ngậm đòng, mái nhà sương, đi qua con đường lúa trỗ, ôi, khói lam chiều, đi qua con đường lúa gục đầu vào núi, chim bay về chiều hương tháp lửa, qua chiều trơ gốc rạ, cá rô đi mưa, ai nhớ lá gừng cay,
tôi ghé về nơi tôi gọi là hoa ngọc anh rụng, đốt lửa cho mùa đông sắp đến, vũ trụ đã khắc kí ức năm nào ư, lẻ một năm cũ, chứ nhớ đã là gần gụi đấy, là về hội mùi hoa vườn dậy hương,
người ở, tôi về, nếp buồn là nỗi hoài mong, thương nhớ ngày trà rót, tiếng nói âm vang tiếng sóng,
nỗi nhân giang vậy mà có lúc biệt nhau, không nói hết được đâu, vỡ trong từng chiều nhớ,
không tả sao hết được, thương những ngày chơ vơ,
mưa đã rơi trên hè phố cũ,
nơi đó còn in giọt nước
gió thổi mây bay trưa già thủa giấy in nhoè vết chân chim
gõ vào nhau tuổi tác
rớt mưa
mùa thu cuối tuần lá đỏ
hơi thở của nghìn năm…
Please follow and like us: