Không ai yêu thương tôi đâu/ Nobody loves me -MC AMMOND NGUYỄN THỊ TƯ

Pierre Alechinsky/Belgium

 

 

 

“Không ai yêu thương tôi ngoại trừ mẹ tôi nhưng
có thể bà cũng chỉ đùa thôi…”

(dịch từ bài hát Nobody Loves Me – B.B. King)

 

 

 

Ngày mẹ tôi từ Việt Nam qua, tôi dặn tên tôi là Daniel. Tôi tập cho mẹ phát âm cái tên Daniel. Tôi bảo: Nói cho đúng, kẻo Tây người ta cười.

“Tây nào cười?” Mẹ tôi hỏi.

“Thằng Henry chẳng hạn,” tôi đáp. Thằng Henry sống chung trong nhà với tôi được hơn sáu tháng, trước khi mẹ tôi qua.

Thế mà mẹ tôi cứ quên, cứ gọi tôi là Phúc. Tôi khó chịu. Tôi đã xóa sổ nó từ lâu. Bằng lái xe, bảo hiểm y tế, tài khoản ngân hàng, hộ chiếu của tôi, chẳng chỗ nào còn cái tên Phúc. Cái tên mà người bên này nhìn vào hay đọc ra thành Phắc, lại còn giấu theo nụ cười tủm tỉm. Thoạt đầu tôi không phản ứng. Bấy giờ tôi mới tám tuổi, đến Canada như bước vào một hành tinh lạ, tiếng Anh lõm bõm nhờ mấy tháng sống trong trại tị nạn. Thế nên gọi Phúc hay Phắc, với tôi chẳng nghĩa lý gì.  Sau tôi để ý mấy lần lũ trẻ trong trường tiến đến chỗ tôi, một đứa hô “Phắc”, cả bọn té ra cười. Tôi đứng thộn. Về nhà, Lucy đứa con gái của bố mẹ nuôi tôi giải thích, tôi té ngửa. Từ đó hễ nghe tên mình bị phát âm sai, tôi trợn mắt chỉnh liền. Nhưng bọn trẻ trong trường không tha, thích lôi tên tôi ra ghẹo. Tôi căm cái tên Phúc. Phải chờ đến mười tám tuổi tôi mới hóa vàng được cái tên cúng cơm oái oăm này. Đó là dịp tôi thi nhập quốc tịch Canada, được phép đổi tên. Tôi liền bỏ tên Phúc, dẹp luôn họ Trần, vứt cả chữ lót Văn. Đoạn tuyệt những thứ “trần văn”, “nguyễn thị” của đám di dân. Tôi nắn nót xuống tờ đơn cái tên mới toanh tôi ấp ủ suốt những năm trung học. Daniel Thompson! Thompson là lấy theo họ bố mẹ nuôi. Còn Daniel là lấy tên một đấng tiên tri trong thời Cựu Ước bị vua nghe kẻ xúc xiểm ném vào hang sư tử nhưng cuối cùng được cứu thoát bởi phép màu của Chúa.

Mẹ tôi thì tiếc tên Phúc. “Phúc là bố mẹ đặt cho con lúc mới đẻ,” mẹ tôi làu bàu. Tôi gắt lên: “Nhưng bây giờ con là Daniel, không Phúc nữa,” tôi gắt lên. “. Da-ni-el. Mẹ nghe chưa?” “Ừ thì Đa-nheo,” mẹ tôi dằn dỗi. “Nhưng Đa-nheo thì hơn Phúc cái gì. Tên Phúc dễ đọc, lại có ý nghĩa.” Mẹ tôi dông dài thêm về cái tên Phúc. Tôi bỏ ngoài tai. Mẹ tôi lái sang chuyện vợ con. Cái đề tài mẹ tôi tra tấn tôi gần như mỗi ngày từ hôm hai mẹ con đoàn tụ. “Qua năm là mày đã bốn mươi. Mẹ lo lắm. Nhà chỉ còn mình mày chưa đâu vào đâu. Mà sao thằng Henry cũng vậy, hai đứa mày cứ cà nhỏng chẳng thấy lo tính vợ con”. Mẹ tôi thở dài. “Bằng tuổi mày tao đã chục đứa con, có cả cháu ngoại rồi… Phúc này… à… Đa-nheo…,” giọng mẹ tôi chợt mềm lại. “Mẹ nghĩ đi nghĩ lại rồi. Mẹ thấy có con Đoan nhà ông Trùm Đương cùng giáo xứ mình bên đó là xứng với con. Công dung ngôn hạnh đủ hết. Con về cưới nó đi…” Trời. Tôi cảm thấy nghẹt thở. Mẹ tôi thao thao nói, nhiều từ nhiều câu tôi không hiểu hết. Tôi muốn hét lên, muốn tông cửa lao ra khỏi nhà. Biến đi. Mãi mãi. Mẹ tôi cứ  châm mũi dao vào vết thương  sâu kín của tôi.

Ba tháng nay, từ lúc mẹ tôi xuất hiện trong nhà, đầu óc tôi mệt mỏi và căng thẳng. Tôi muốn yên thân mà không được. Tôi đã quyết định bỏ gia đình Thompson, trốn chạy khỏi cái nhà thờ Tin Lành nơi vùng quê ấy, dọn tới thành phố xa hơn cả ngàn cây số này những mong có một chốn nương náu bình yên. Rồi chuyện bảo lãnh mẹ tôi, cũng do tôi đổi tên Tây, giấy tờ bị trục trặc mất hơn năm năm mẹ tôi mới qua được. Tôi muốn nuôi mẹ, vì bố đã mất, các anh chị ai cũng yên bề gia thất. Nào ngờ sự có mặt của mẹ tôi đã làm khổ tôi thêm.

Mẹ tôi đấy ư! Sao không giống với sự trông đợi của tôi . Tôi đã không biết rằng mẹ tôi có tính nói dai và hay xía vào đời tư của tôi một cách sỗ sàng. Sự lắm điều của mẹ tôi khiến tôi phát điên. Tôi quen kiểu đối xử tế nhị của ông bà Thompson. Tôi muốn nạt cho mẹ tôi im. Tôi không chịu nổi. Đáng lẽ tôi đừng đưa mẹ tôi qua, đáng lẽ tôi cứ tiếp tục cuộc hành trình cô lẻ trong đời như bấy lâu. Hơn ba chục năm qua, bắt đầu từ lúc là đứa bé thất lạc gia đình trong chuyến vượt đại dương sinh tử đến nay, tôi tự mình bươn chãi, tự mình chèo chống. Bao đêm nằm trong nhà Thompson, tôi để mặc nước mắt chảy, tôi nghĩ đến mái gia đình tôi từng có ở một nơi gọi là Việt Nam. Tôi từng có bố mẹ, ba anh trai sáu chị gái. Nhưng thật ra tôi không nhớ ai chỉ nhớ mỗi mẹ. Tôi mơ tưởng ngày sum họp.

Và bây giờ thì mẹ tôi đang ngồi lù lù cả ngày trong nhà, sờ sờ trước mặt tôi. Và bà không bao giờ im miệng. Tôi nuốt nước miếng, nghe thấm nhói trong ngực. Mẹ tôi chẳng thể nào hiểu. Tôi nhìn thấy giữa tôi và người đàn bà đẻ ra tôi là khoảng cách vời vợi.

Mày là ai? Tôi tự hỏi. Tôi khổ sở với câu hỏi thường xuyên leo nheo trong đầu. Nó lập đi lập lại từ hôm ấy. Bấy giờ tôi đã rời gia đình Thompson và dọn lên thành phố Vancouver, nơi tôi vừa mới kết thúc năm thứ ba đại học. Một buổi sáng mùa hè, tôi đang đứng đón xe buýt đi làm, một người đàn ông da trắng từ đâu sấn tới: “Ê, thằng đầu đen. Cút mẹ về quê hương mày,” hắn dừng lại rồi tiếp: Cock-sucking fag!”  Người đàn ông quát vào mặt tôi, hơi rượu phà ra. Tôi bất ngờ, nghẹn họng. Chung quanh im thít. Tôi biết bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào tôi. Thương hại. Soi mói. Căm ghét. Tôi lủi lên xe buýt như con chim trúng đạn. Tôi chết lặng suốt chặng đường đến chỗ làm. Mày là ai? Mày là ai? Điệp khúc vang trong đầu. Tôi nghe như có tiếng cười khinh bỉ. Mày là thằng lại cái, thằng gay. Nhìn mày kìa. Ha ha! Mày tưởng mày giấu được. Nó rành rành ra đó. Đồ bệnh hoạn. Dơ dáy. Mày là ai? Mày là thằng Châu Á đầVu đen. Vừa đầu đen vừa gay. Thật tởm lợm. Mày tưởng mày giấu được. Tóc mày nhuộm màu hạt dẻ, nhưng nhìn mắt mày, mũi mày, miệng mày, da mày… Mày vẫn là một thằng vượt biển mọi rợ. Nó rành rành ra đó. Mày nói mày tên Daniel Thompson? Luyên thuyên! Mày là Trần Văn Phúc. Đúng! Trần Văn Phúc. Đừng hòng chối. Tôi lạnh người. Ông bà Thompson không muốn nhìn nhận mày. Người ta không muốn mày trong cộng đồng này. Người ta đang đuổi mày về quê hương. Nhưng quê hương mày đâu? Tôi ê chề. Tự bao giờ trong tâm tưởng tôi xứ Bắc Mỹ này là quê hương của tôi. Tôi lớn lên ở đây. Tôi hít thở không khí ở đây. Tôi nói tiếng Anh hoàn hảo. Tôi ăn mặc như dân bản xứ. Tên tôi không còn dấu vết những thứ “trần văn”, “nguyễn thị”. Ừ, thì tôi được đẻ ra ở Việt Nam. Nhưng tôi biết quái gì về Việt Nam. Tôi còn chẳng nói được tiếng Việt nên hồn nữa là.

Ai không tin một đứa trẻ lúc rời quê hương đã tám tuổi mà sau này lại có thể mất hoàn toàn tiếng mẹ đẻ? Hỏi tôi. Tôi thề có Chúa, tiếng Việt tôi mất hẳn từ ngày tháng năm nào tôi không biết. Sau mười năm ra đi, tôi trở về Việt Nam như kẻ vừa câm vừa điếc. Tại phi trường, mẹ tôi hụ lên khóc. “Phúc. Trời ơi thằng Phúc đây!” Mẹ tôi nhào tới. Tôi không nói không nghe được. Mẹ tôi và anh chị tôi ngơ ngác không chịu tin. Mười năm sống trong gia đình Thompson đã cướp sạch của tôi tất cả vốn liếng tiếng Việt tám năm tôi gầy dựng. Đám người hiếu kỳ vây quanh, khen tôi đẹp trai như Tây, nói tiếng Anh cũng như Tây. Tôi cao lều nghều không giống ai trong nhà, (mẹ tôi nói tại ăn pho-mát uống sữa Tây), da trắng mịn như con gái, tóc hoe nâu, áo sơ mi xoàng xỉnh ngắn tay. Mọi người chết khiếp với chiếc quần jeans lửng lơ ngang đầu gối, gấu tua rua lởm chởm, lại có hai lỗ thủng to tướng đằng sau mông. Fashion! Tôi nói, như đọc được ý mọi người. Trên đường về nhà, tôi mắc tiểu, muốn xe dừng lại. Không ai hiểu tôi nói gì, tôi phải ôm bụng chịu trận. Chuyến đó tôi về bốn tháng để học lại ngôn ngữ mà tôi đã đánh mất. Ngày trở qua Canada, tôi khôi phục được một mớ từ vựng, nói và nghe tạm tạm, nhưng cái giọng Việt Nam thì không còn lấy lại được. Mỗi lần tôi mở miệng nói tiếng Việt, mấy chị của gãtoôi bụm miệng cười.

Ở vùng quê Westbridge tôi là người Việt duy nhất, đến trường tôi cũng là học sinh Á Châu duy nhất, tôi đã lột xác để hoà nhập. Tôi còn nhớ  ngày đặt chân hôm tới phi trường thành phố Kelowna, tôi vừa tròn 9 tuổi. ông bà Thompson cùng con gái Lucy ra đón. Một dàn phóng viên chờ sẵn, có cả người thông dịch. Tôi nghệch ra vì sợ. Lần đầu trong đời tôi nhìn thấy Tây. Cũng lần đầu tôi hóa ra người nhân vật quan trọng. Người ta giành nhau hỏi tôi về cuộc hành trình bảy ngày đêm trên biển trước khi con thuyền nhỏ mang 128 con người đã kiệt sức vì đói khát dạt đến Ku-ku, một hòn đảo hẻo lánh ở Nam Dương. Người ta hỏi tôi về bốn những ngày tháng ở trại tị nạn Ga-lăng, hỏi tôi có nhớ bố mẹ anh chị còn bị kẹt lại ở Việt Nam, hỏi tôi nghĩ gì về cuộc sống sắp tới trong một gia đình người Canada. Bà Thompson ôm hôn tôi lúc người ta chớp máy ảnh lia lịa. Tôi không nhớ người mẹ lam lũ của tôi đã bao giờ ôm hôn tôi như thế. Cũng lần đầu tôi biết đến cái mùi thơm không tả nổi của một phụ nữ da trắng. Nước hoa? Xà bông?

Ông bà Thompson lái xe đưa tôi về nhà. Tôi ngơ ngác nhìn chốn ở mới của mình: một nông trại nuôi bò sữa rộng vô tận bên cạnh một con sôngsông nhỏ. Làng Westbridge vỏn vẹn ba chục gia đình. Mỗi nhà cách cả cây số. Hàng xóm tới coi mặt đứa bé tị nạn. Nhân viên y tế đến gặp tôi. Chúa lòng lành! Bà y tá gần như rú lên. Đầu tôi là một ổ chấy. Con nào con nấy úc núc đen trũi. Người ta cạo trọc tôi, xịt thuốc lên đầu tôi trước khi tẩy trùng khắp nhà. Con Lucy sợ không dám đến gần tôi. Tôi còn phải uống viên thuốc to như đồng xu để xổ cái bụng toàn giun sán. Mấy tuần đầu, tôi hay lánh trong phòng. Đến bữa tôi ăn chiếu lệ. Tôi không ăn nổi khoai tây hay phó-mát. Tôi thèm mì gói, cơm chiên ở trại tị nạn. Tôi nhớ cả thèm mắm tép mẹ tôi kho lúc còn ở Việt Nam. Con Lucy mách mẹ nó mỗi lần nó rình thấy tôi khóc. Bà Thompson nghi tôi mắc chứng trầm cảm sau chuyến vượt biển thất lạc gia đình. Bà đưa tôi đi nhà thương.  Bác sĩ đề nghị những hoạt động ngoài trời. Thế là đi học về, tôi được ông Thompson cho tập cưỡi ngựa, phụ tưới rau, chẻ củi, vắt sữa bò. Cuối tuần thì đi nhà thờ học kinh thánh và tập cầu nguyện. Tôi bớt ủ dột. Tôi không còn khóc nhưng vẫn nhớ mẹ da diết.

Đến một ngày tôi bỗng thấy ở đây vui hơn sướng hơn. Tuổi thơ ở Việt Nam lùi dần như những đám sương mù trong mặt trời đang mọc. Tôi chỉ nhớ láng máng căn nhà tranh bé xíu, chung quanh là mấy luống rau cải rau mùng tơi. Những chén cơm khi độn chuối khi độn ngô tôi ăn mấy vẫn thấy mới lửng bụng. Tiếng chuông nhà thờ mỗi sớm mỗi chiều. Những trưa hè không có gì chơi tôi bắt mấy con nhện trên trần nhà cho chúng đánh nhau. Tôi nhớ tôi thèm đi bắn bi hay bắt dế với thằng Công trong xóm, nhưng cứ ra khỏi nhà là về bị bố tôi nện. Trong nhà, tôi nhỏ nhất nên ăn đòn nhiều nhất. Có lần bố tôi trói tôi vào cột nhà rồi lấy dao cứa chân tôi chảy máu cho chừa cái tội lẻn sang nhà ông Lãm coi phim Lý Tiểu Long chiếu trên truyền hình. Tôi kinh hoàng, vừa đau vừa sợ chết. Về chuyện trường học thì tôi chỉ nhớ bị mấy bà sơ véo sưng tai vì không thuộc kinh Lạy Cha và hay đọc trật bản cửu chương.

Quê nhà với tôi là thế. Tôi không thiết nhắc tới. Tôi nhanh chóng quên dần những điều tôi muốn quên và cần quên. Rồi tự lúc nào tôi trở thành niềm kiêu hãnh của gia đình bố mẹ nuôi. Bà Thompson thương quý tôi đến mức con Lucy phải ganh tị. Tôi học giỏi, được học bổng mỗi năm. Thể thao thì môn nào tôi cũng nổi bật, đến lớp 12 tôi được vào đội tuyển hockey quốc gia, thi đấu với cả đội Nga. Tôi lại có năng khiếu nấu nướng, người ta nói tôi trình bày thức ăn lên đĩa trông như một tác phẩm nghệ thuật. Tôi còn được nhiều người khen  đẹp trai, ăn mặc hợp thời trang, phong thái lịch lãm. Mỗi mùa hè đi làm ở các tiệm ăn tôi luôn được tiền típ cao hơn đồng nghiệp. Con gái nhiều đứa bộc lộ cảm tình với tôi. Tôi không thích. Và đây là điều khốn nạn đeo đẳng suốt cuộc đời tôi.

Từ khi có thể nhớ được, lúc tôi mới sang Canada được hai ba năm gì đó, tôi bắt đầu phát hiện sự bất thường trong cảm giác của mình. Trong lớp khi thầy cô chia nhóm học, tôi tìm cách chui vào nhóm con trai. Tôi tránh bọn con gái. Tôi không ghét con gái, nhưng không muốn gần. Lên đến trung học, tôi nổi quạu mỗi khi bị cấp đôi với một đứa con gái. Rồi tôi nhận thấy mình bị hấp dẫn bởi những đứa con trai khác. Đêm tôi mơ luyến ái với người đồng giới. Tôi đâm hoảng. Tôi vừa muốn trốn chạy vừa trông chờ những giấc mơ ấy trở lại. Tôi sợ. Tôi không biết mình có thực sự là đàn ông không. Tôi vào tiệm giả vờ mua tạp chí thể thao, nhưng thực ra là lén xem những hình ảnh phụ nữ khoả thân trong mấy cuốn Playboy và Penthouse. Tôi muốn thay đổi cảm xúc khác thường của mình. Trong một buổi tập dợt kịch tại nhà một đứa con gái cùng trường, bố mẹ nó đi vắng, nó kéo tôi lên giường, tôi đã tự chứng minh mình cũng giống những thằng đàn ông khác. Nhưng điều đó thực ra chỉ làm tăng thêm những khao khát thầm kín của tôi với người cùng phái. Sự khát khao bùng cháy vào cuối năm lớp 12 khi tôi bắt được tín hiệu từ John, một thầy giáo dạy tiểu học từ Toronto chuyển đến. John hơn tôi năm tuổi, cũng sinh hoạt chung nhà thờ. Gặp John là tôi thấy bị thu hút. Hai chúng tôi có nhiều sở thích giống nhau. Chơi hockey, lái xe mô-tô, đi bộ việt dã, chụp ảnh phong cảnh. Tôi và John gặp nhau hầu như mỗi ngày. Tôi đưa John về nhà. Ông bà Thompson cũng quý John. Tội con Lucy khoái John ra mặt. Tất nhiên John chỉ coi nó như bạn. Với John, tôi có thể trò chuyện về mọi lĩnh vực. John không những nhiều kiến thức mà còn lắm kinh nghiệm sống, không như lũ con gái đỏng đảnh, nông cạn, và phức tạp. Rồi một ngày tôi và John lén lút ăn trái cấm. Trong một bụi cây bên con suối. Sau lần ấy, chúng tôi không dừng lại được nữa. Có hôm cả hai còn liều mạng tình tự ngay trong kho chứa đồ của nhà thờ. Suốt mùa hè năm ấy tôi sống trong mặc cảm tội lỗi. Bao năm được giáo huấn trong nhà thờ, tôi tin rằng đồng tính luyến ái là chuyện đồi bại, bẩn thỉu, trái với tự nhiên, một hành động gớm ghiếc xúc phạm đấng linh thiêng. Tôi tìm cách tránh John với cớ chuẩn bị vào đại học. Tôi âm thầm cầu nguyện cho mình được giải thoát. Tôi nghĩ đến việc bỏ ngành kỹ sư tôi đã đăng ký, chuyển sang học tiếng Trung Quốc và tiếng Tây Ban Nha để trở thành sứ đồ rao giảng Tin Lành cho người nghèo trên khắp đất. Chỉ cách đó tôi mới có sức mạnh tháo gỡ gông cùm của ma quỷ đang trói buộc mình. Nhưng lòng quyết tâm của tôi chỉ kéo dài được dăm bữa. Tôi lại điện gặp John. Tiếp tục lén lút. Tôi chỉ còn hy vọng thứ cảm giác mọi người lên án đó chỉ là nhất thời, sau này tôi sẽ tự nhiên thay đổi, vì tôi không muốn nó, không chấp nhận nó.

Thế rồi giữa lúc tôi không ngờ, tai họa ập xuống. Lúc ấy tôi là sinh viện năm thứ hai, từ Vancouver trở về nhà dịp nghỉ đông. Tôi và John đến nhà thờ chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh. Bà vợ mục sư kiêm trợ tế bắt quả tang hai chúng tôi đang hôn nhau trong nhà bếp. Đồng tính luyến ái đã là tội tày đình. Hai kẻ tội phạm còn cả gan làm chuyện nhớp nhúa ngay trong nhà Chúa, lại giữa thanh thiên bạch nhật. Nỗi điếm nhục tăng lên, lớn nhất từ trước đến nay của nhà thờ Pentecostal trong vùng, khủng khiếp hơn tất cả các tội liệt kê trong mười điều răn của Chúa.

Tôi không bao giờ quên bữa cơm tối ở nhà ông bà Thompson hôm ấy. Con Lucy mặt nặng như mây đen suốt bữa ăn. Ông Thompson buồn bã không nói nửa lời. Còn bà Thompson, gương mặt chưa hết kinh sợ, đôi mắt đau đớn hổ thẹn. Bà nói, không nhìn mặt tôi: “Mỗi người có quyền lựa chọn lối sống cho mình, nhưng phải biết kính sợ Thiên Chúa.” Tôi cảm nhận việc làm của mình đã đâm thấu trái tim người đàn bà bấy lâu nuôi dưỡng tôi còn hơn người đẻ ra tôi. Tôi muốn oà khóc vì giọng nói trơ lạnh của bà. Tôi hiểu đó là dấu chấm hết trong tình cảm của gia đình ông bà Thompson với tôi. Tôi đã làm họ thất vọng tột cùng.

Tự trong thâm tâm tôi bấy giờ, tôi tấm tức muốn cãi lại rằng tôi không hề lựa chọn lối sống đó. Tôi không bao giờ muốn là gay. Tôi đã tìm cách chối bỏ, nhưng không thể chế ngự được thiên hướng tình dục của mình. Vị mục sư cắt nghĩa với tôi rằng trong chuyện này ma quỷ phải chịu trách nhiệm, và tôi cần hợp tác đuổi trừ nó ra, không cho nó có chỗ trú ngụ trong đời sống của mình nữa. Tôi buộc phải khai ra hết với Chúa về những ý nghĩ và hành động tình dục tôi bưng bít từ trước đến nay.

Nghi lễ xua trừ ma quỷ tiến hành ngay tại phòng ngủ của tôi. Nơi mà Xa-tăng và đồ đệ của nó thí dỗ tôi, bắt đầu từ những cuộc thủ dâm và những giấc mơ luyến ái với người đồng giới. Tôi nằm trên giường, tay ôm cây thánh giá trên ngực. Mục sư và các thành viên trong sạch được chọn lọc của nhà thờ đặt tay lên người tôi. Họ cầu nguyện và đọc kinh. Mục sư gọi tên Chúa Giê-su, và tên các tổng lãnh thiên thần Micael, Gabriel and Raphael. Ai đó cất lên những tiếng nói lạ, lảnh lót như gọi hồn khiến tôi hoảng hốt. Tâm thần tôi bỗng trở nên bất an. Tôi ngờ rằng có những con quỷ, không phải một con, mà cả một bầy đang vùng vẫy chống cự trong thân thể mình. “Chỉ có niềm tin mới giải thoát con khỏi tội lỗi gớm ghiếc này. Lạy Chúa nhân từ xin thương người tôi tớ Chúa…,” vị mục sư cất giọng trầm buồn trong lúc vẩy nước thánh lên khắp người tôi. Tất cả trong đầu tôi lúc ấy chỉ có hình ảnh John. Tựa như có tiếng rù rì bên tai tôi: Đừng sợ. Hãy cứ vui thú tận hưởng với những gì mình đang có. Mày không thấy hài lòng sao? Mày không nhớ những phút giây hoan lạc sao… Hãy là chính mình. Đừng hoài công sửa cái điều không thể… Tôi lảo đảo muốn chồm dậy. Tức thời những bàn tay bạo liệt đè tôi xuống. Những lời kinh cất cao hơn. Bất chợt tiếng ai kêu: “Kìa, Xa-tăng và đồ đệ của nó!” Tiếp theo là những tiếng rú rít hoảng loạn. Tôi chắc mọi người đã nhìn thấy lũ quỷ. Có phải chúng đương nhảy múa ngay chân giường tôi. Tôi thở dốc. Những con quỷ đen có ngà có đuôi, mang xiềng xích loảng xoảng đang loay hoay bắt tôi. Tôi như ngửi thấy mùi lưu huỳnh của chúng. Tiếng kêu, tiếng rú và những tiếng lạ như dàn hợp xướng bên tai tôi. “Cút đi. Tất cả bọn bay!” Tôi  bật ra tiếng hét trong lúc giãy giụa tìm cách chồm dậy. Người ta lại đè tôi xuống. “Xa-tăng và bọn ma quỷ các ngươi! Hãy cút ra khỏi linh hồn người tôi tớ Chúa đây là Daniel. Lạy Chúa Giê-su đầy quyền năng và nhân từ, ngày xưa Ngài đã cứu tiên tri Daniel khỏi nanh vuốt sư tử, nay xin thương đến tôi tớ Ngài đây cũng là Daniel được thoát khỏi hiệp ước đã ký kết với Xa-tăng…” Tiếng cầu của mục sư át đi những âm thanh hoảng loạn. Tôi cong người. Ướt. Lạnh. Những giọt nước thánh không ngừng vẩy lên cơ thể tôi. Bầy quỷ đang lao nhao điều đình với tôi, chúng không muốn trở về địa ngục tối tăm với những vạc dầu sôi ngày đêm thiêu đốt các linh hồn tội lỗi. Chúng đang ráng sức thò chân leo trở lại vào người tôi. Tôi nghĩ và lịm đi.

John cũng phải trải qua nghi lễ ấy, sau tôi hai ngày. Tưởng thế là xong. Không ngờ tôi và John vẫn bị mọi người trong nhà thờ đối xử khác biệt. Người ta sợ sệt lẫn căm ghét khi thấy hai chúng tôi đến gần. Tôi bị tước mất trách nhiệm đầu bếp cho bữa tiệc Giáng Sinh. Còn nhiệm vụ đánh đàn piano trong đêm lễ Vọng của John cũng được giao cho người khác. Tôi và John đã làm ô uế hội thánh, không xứng đáng được hầu hạ công việc nhà Chúa nữa. Không một lời chia tay, chúng tôi tự động rút lui khỏi cuộc đời của nhau từ đó. Tôi dọn đồ ra khỏi nhà ông bà Thompson, chuyển hẳn tới Vancouver. Học xong đại học, tôi tìm được một việc làm ở Calgary, một thành phố nằm ở sườn đông dãi núi Rocky và sinh sống ở đó đến nay.

Ngót hai chục năm từ khi  rời gia đình Thompson là ngót hai chục năm tôi sống hai cuộc đời. Trước mắt công chúng, tôi là một huấn luyện viên thành công và đầy uy tín cho đội hockey thanh niên thành phố. Nhiều cầu thủ trong đội huấn luyện của tôi được tuyển lựa vào đội quốc gia. Học sinh của tôi là những cậu trai tuổi mười sáu mười bảy. Chúng coi tôi như thần tượng. Bố mẹ chúng nể trọng tôi. Không một ai biết tôi là gay. Tôi không chỉ kềm cặp những chàng cầu thủ trẻ về chuyện thể thao, tôi còn là tư vấn khi chúng gặp rắc rối chuyện đời tư. Rời chỗ làm, tôi trở về với thế giới riêng tư và bí mật, một thế giới của những người đồng tính. Sau mối tình đầu với John, tôi tắt lịm cảm xúc si mê say đắm ấy trong suốt thời gian dài. Biến cố xảy ra ở nhà thờ Tin Lành ấy như một cú đòn chí mạng đánh tôi gục hoàn toàn. Tôi mất phương hướng. Có lúc tôi định tự vẫn. Tôi dành thời gian tìm hiểu về thiên hướng tình dục của con người. Tôi vẫn có ý muốn sửa đổi tính dục của mình. Tôi nghiên cứu các học thuyết khác nhau. Càng đọc tôi càng thấy mù mờ, càng thấy bị bế tắc. Tôi vẫn không thể kết luận đâu là nguyên nhân gây nên sự đồng tính, cái điều khốn nạn đeo đẳng cuộc đời tôi khiến tôi không thể tự tin nhìn thẳng vào mặt mọi người. Với tôi, điều ấy tự nhiên như thế. Tôi chẳng đổ thừa ai. Nhưng nhất định không phải do tôi, vì tôi không bao giờ chọn lựa nó. Mẹ tôi ư? Ma quỷ ư? Hay do yếu tố sinh học? Tâm lý học? Xã hội? Hay gì gì nữa? Tôi phát chán những sự phân tích loanh quanh của người đời. Đâu đâu tôi cũng thấy kêu gọi gay hãy bước ra khỏi “cái tủ”, hãy là chính mình. Tôi làm thinh. Lâu lâu báo chí lại rùm beng đăng tin một ông huấn luyện viên thể thao nào đó bị bắt và kết án vì tội xâm phạm tình dục những cầu thủ trẻ. Tuy không có bằng chứng, ngưòi ta cứ gán những kẻ phạm tội ấy là gay. Nghĩ tới những định kiến, hằn thù đối với người đồng tính tôi lại co người không dám lộ diện. Tôi thà chịu đựng nỗi bực mình phải sống giả dối với người chung quanh, cả với mẹ tôi. Tôi không dám hình dung chuyện gì sẽ xảy ra cho tên tuổi và sự nghiệp của tôi nếu tôi vén ra bức màn bí mật của đời mình.

 

 

# # # # #

Sao lại đến nông nổi này, Chúa ơi. Mẹ tôi lạc giọng, mếu máo. Mẹ đẻ mười đứa con đủ hình đủ dạng. Con cũng đầy đủ các thứ của một đứa con trai. Không, không thể như thế được. Con bị bệnh này từ bao giờ hả Phúc? Ở nhà thờ người ta nói chuyện thằng Henry ở chung nhà với con. Mẹ không tin, cứ nghĩ người Việt hay ganh tị nói xấu bịa đặt cho người khác. Không, không thể là tự nhiên được… Bảo thằng Henry dọn ra. Chính nó đã cám dỗ con vào con đường tội lỗi này…

Mẹ tôi sụt sịt, rên rỉ, kể lể như bà điên. Ma quỷ đã nhập vào con. Con phải đi với mẹ đến gặp Cha để xưng tội. Chỉ có Cha mới gỡ cho con được. Cha sẽ nhân danh Chúa đánh đuổi ma quỷ và tẩy rửa linh hồn con. Phúc ơi, nghe mẹ. Hồi mới đẻ con đã chịu phép rửa, tên thánh của con là Giu-se, sao con dám phản bội Thiên Chúa đi theo Tin Lành? Mẹ gã tôi lê thê chuyện này sang chuyện khác.

Không, tôi nhất định không đi gặp vị linh mục nào cả. Vẫn còn nguyên trong ký ức tôi cuộc đuổi trừ ma quỷ nhà thờ Pentecostal dành cho tôi hôm nào. Tôi rùng mình. Trí óc tôi lại chuyển sang hình ảnh người đàn ông da trắng say rượu từ đâu sấn tới. Ê, thằng đầu đen. Cút mẹ về quê hương của mày, cock-sucking fag!

Rồi con sẽ trở lại bình thường. Con sẽ có vợ có con như người ta. Con Đoan nhà ông Trùm Đương… Tết này con về Việt Nam cưới nó đi… Chỉ còn cách đó. Phúc ơi nghe mẹ đi. Người ngoài biết được chuyện này thì mẹ còn mặt mũi nào… Con ơi. Bỏ cái tên Đa-nheo đa nhiếc gì đi, nghe nó kỳ lắm…

Người đàn bà đẻ ra tôi vẫn còn chưa dứt nói.

Nước mắt tôi chảy ra. Tôi bặm môi để khỏi khóc rống lên. Tôi nghĩ đến bài ca tôi lén nghe trong đêm cuối cùng ở gia đình Thompson. Thứ nhạc Blues nhà thờ Pentecostal cấm, coi như âm nhạc của quỷ Xa-tăng. Băng cát-xét đó là món quà cuối cùng của John, John giấu đưa cho tôi ở nhà thờ đúng vào hôm định mệnh. Cho đến buổi tối trước khi rời khỏi vùng đất thân thương nhưng cay nghiệt ấy, tôi mới mở ra nghe. Tôi đã bật khóc giữa đêm khuya thanh vắng khi giọng người ca sĩ da đen gào lên tức tưởi… Không ai yêu thương tôi ngoại trừ mẹ tôi… nhưng có thể bà cũng chỉ bỡn đùa thôi… 

 

 

Nobody loves me 

 

Nobody loves me
but my mother
and she could be jivin’ too.
(B.B. King)

 

The day my birth mother arrived from Vietnam, I told her my name was Daniel. I taught her how to pronounce it as best I could. I said, “You have to say it right. Otherwise, white people will laugh.”

 

“Which white people?” she asked.

 

“Henry, for example,” I replied. Henry had been living in the house for more than six months before my mother came.

 

But my mother didn’t call me “Daniel”. She preferred “Phúc”. I didn’t protest at first but I was irritated. That name had been erased from my mind a long time ago. It was not on my driver’s license, health care card, bank card or passport. The name “Phúc” was one that people in this country would look at and want to write with an “F” and “ck”. Each time they said it, they would wink at each other and a knowing smile would cross their lips.

 

When I first arrived in Canada I naturally knew nothing about that. I was only eight years old and it was like walking onto another planet. My English was limited to the few words I had gleaned in the refugee camp. So when somebody called me “Phúc” which they pronounced “Fuck”, I saw no problem in that. A while later, I noticed that one of the ‘tough kids’ would stand beside me in the schoolyard and call out my name in a loud voice. Everybody would laugh. I would stand there feeling stupid and inadequate. When I got home, Lucy, the daughter of my adoptive Canadian parents, explained the meaning of the word. I was horrified. From that day on, when my name was pronounced in an English way, I would roll my eyes and pronounce it in Vietnamese: “Phook”. The kids in school, however, wouldn’t leave me alone. They liked to pick on me and use my name like a club with a nail in it. I developed an abiding hatred for that name but I had to use it until I was eighteen. When I applied to become a Canadian citizen I immediately got rid of the name Phúc, and also my last name Trần, and even my middle name Văn, saying goodbye forever to such things as “Trần Văn” and “Nguyễn Thị” which identified me as a Vietnamese immigrant. I carefully traced out my brand new Canadian name that I had held in my heart during all of my high school years: “Daniel Thompson”!  Thompson was the name of my adoptive Canadian parents and Daniel the name of the prophet in the Old Testament who was thrown into the lion’s den by the king, but was saved by a miracle from God.

 

My mother, however, wanted to keep the name “Phúc”. “That’s the name your father and I chose for you when you were born,” she grumbled. “But now my name is Daniel and not Phúc”, I retorted sharply. “Da-ni-el. Do you hear me?” “Okay. “Đa-nheo”, she growled. “But why is Đa-nheo any better than Phúc? Phúc is easy to say and it has a good meaning”. Once more she went on and on about the meaning of the word ‘Phúc’. Her words fell on deaf ears. Then my mother went back to her real concern: my marital status, the topic she had tortured me with every day since we were re-united. “You’re turning forty. I’m worried. You’re my only child that hasn’t settled down. And how come Henry is the same? Both of you keep on procrastinating.” She sighed. “At your age, I already had ten children and two grandchildren! You know, Phúc… Okay. Daniel…” her voice trailed off. “I’ve been thinking about the daughter of Mr. Trùm Đương, the chairman of our church board back in Vietnam. She’s a perfectly suitable wife for you. Beautiful, hardworking and well spoken…”

 

“God!” I said under my breath. But my mother didn’t let up. She used a river of words and sentences that were beyond my knowledge of Vietnamese. I wanted to scream and run out of the house. Forever. My mother still turned the knife in my wounded heart.

 

For the past three months, since my mother’s arrival, I felt anxious and agitated. I wanted to be left alone but that didn’t happen.

 

I had left the Thompson family as well as the protestant church in that community and ended up in Calgary hoping for a peaceful refuge in a big city. Then I had been able to sponsor my mother. The documents were complicated by my change of name so it took more than five years for her to arrive. I wanted to take care of her. My father was deceased and my siblings all had their own children to look after. I hadn’t imagined that her presence in Canada could make my life so miserable. Was she really my mother? Why wasn’t she like the mother I thought she should be? I didn’t know that my mother talked so much and had not expected her to put her nose into my private life the way she did. She drove me crazy. I had got used to the tactful Canadian way of Mr. and Mrs. Thompson. I wanted to be able to shut my mother’s mouth. I couldn’t stand it any longer. It would have been better if I hadn’t brought her to Canada at all.

 

I should have continued on my lonely journey through life! For over 30 years, starting when I was a lost child crossing the ocean to come to Canada, I had to deal with my life by myself. Alone. Many nights I would lie in my bedroom at the Thompson’s and tears would wet my pillow. I thought about the family I used to have in a dreamy place called Vietnam. I used to have a mother and a father as well as three brothers and six sisters. I didn’t really miss them – only my mother. For a long time, I dreamt of seeing her again. And now she sat in judgment of me every day. Right in front of me. All day! And she never let up! My mouth was dry. I could feel the pain in my chest where my heart used to be. My mother would never, ever understand me. I could see that between me and this woman a monstrous gulf had arisen. A chasm that could never be crossed.

 

“Who are you?” I asked myself. I struggled with the question that never stopped churning in my mind. It came back over and over since that one black day. It was a summer morning. I was at the bus stop going to work when an unshaven white man appeared from nowhere. “You fucking blackhead! Go back to where you came from!” He paused then continued: “Cocksucking fag!” The man’s voice was harsh. He shoved his face right up under my nose. He smelled of beer. I was choked. The silence around me was like thunder. People around me were looking at me sideways with their heads down. Pity. Curiosity. Hatred. Head and shoulders bowed, I went to my seat on the bus like a bird with a broken wing. I felt totally numb all the way to the workplace. “Who are you?” “Who are you?” The chorus echoed in my mind. Behind it I could hear the laughter of a mocking crowd. “You’re a fag! Look at you! Ha! You thought you could hide what you are! Is it that obvious? A sick man! Dirty! Who are you? You’re an Asian blackhead. Blackhead and gay! Yuck! You thought you could hide in the bushes. Your hair has been dyed light brown. But look at your eyes, your nose, your skin! You’re still a boat person from Vietnam! It’s obvious. You said your name was Daniel Thompson! Give me a break! You are Trần Văn Phúc.  That’s it. Trần Văn Fucked Up! You can’t run away from the truth.”  I shivered. Mr. and Mrs. Thompson didn’t want to accept me. People didn’t want me to be in their community. They wanted to kick me back to my homeland. But where is my homeland? Bitterness swept over me like a winter blizzard. For a long time I had believed that Canada was my homeland. I grew up here. I breathed the air here. I learned English with no accent. I dressed like the people here. My name had no trace of Trần Văn, Nguyễn Thị.

 

“That’s true! You were born in Vietnam but you know nothing about the country. You can’t even speak the damn language.”

 

Who could believe that a child who left his homeland when he was eight years old could have completely lost his mother tongue? Ask me! I swear to God that my Vietnamese is totally gone. When and where it vanished, I don’t know. After ten years in Canada I went back to Vietnam as a deaf and dumb person. When I arrived at the airport in Hồ Chí Minh City, a cry burst from my mother’s lips. “Phúc! My God, here’s Phúc.” My mother jumped over to me and grabbed my arm. I couldn’t actually say or understand anything. My mother, my brothers and sisters couldn’t believe it. Ten years in the Thompson family had robbed me of everything I had built up in eight years in Vietnam. A crowd of curious people surrounded me. They showered me with compliments.

 

“You look as handsome as a white man! You speak English like a white man! You’re tall. You don’t look like anybody in our family.” (My mother said that this was because I ate cheese and drank milk.)

 

My skin was pale and smooth like a girl’s. My hair was light brown. I was wearing a simple short-sleeved shirt. Everyone was shocked to see that my frayed jeans barely went past my knees and had two carefully placed holes right on my buttocks!

 

“Fashion”, I said, showing that I understood what people were thinking.

 

On the way by car to my family’s home in Bà Rịa, I had to pee. I asked them to stop the car but nobody could understand me so I had to agonize in silence. I stayed in Vietnam for four months to try to get back the language I had lost. The day I left for Canada, I could speak a little and understand some things but I never was able to get back my accent in the language. Every time I opened my mouth to say a few words in Vietnamese, I could see, in the corner of my eye, that my sisters had to hold back their peals of laughter.

 

I was the only Vietnamese person in the small town of Rock Creek in British Columbia. As a matter of fact, I was the only Asian student in the school. I tried in desperation to lose my skin and grow a new one so I could fit in, but I couldn’t. I remembered the day I arrived at the small Kelowna airport. Mr. and Mrs. Thompson and their daughter Lucy had come to take me to their home. A gaggle of reporters was waiting with a Vietnamese interpreter. I stood there, dumbfounded. That was the first time in my life I had actually seen white people. And it was also the first time I ever felt like an important person.

 

The reporters were competing to talk to me first and to ask about the seven days and seven nights on the ocean in a small boat. I learned later that there were 128 people in our boat when it drifted to the small island of Kuku in Indonesia. We had almost no food or water. All of us were so weak we almost died. The reporters wanted to know about the four months in the refugee camp in Galang. They asked me if I had been lonesome for my parents and my brothers and sisters who were still stuck in Vietnam. They asked what I thought about going to live with my new Canadian family. Mrs. Thompson hugged me and kissed me. Dozens of cameras clicked and whirred. I didn’t remember when my poor Vietnamese mother had hugged me and kissed me like that. And that was the very first time I was aware of the very nice but indescribable smell of a white woman – cologne? perfume? soap…?

 

Mr. and Mrs. Thompson drove me home in their big blue car. I was lost as I looked at my new home: milk cows and, what seemed to me, an infinite piece of land beside the river. I later learned that the town of Rock Creek had only thirty families in all. I was surprised to see that each house seemed to sit alone, by itself, and not be close to any other house like in Vietnam. The neighbours came to see me, “the refugee boy!” They said that the strange woman, who came all dressed in white, was from the health department.

 

When she looked at me, I will never forget her scream: “My God! His head is a nest of big, fat lice!” They shaved off my hair, sprayed disinfectant over me and then sprayed all my things and even the house. Lucy looked at me in terror and refused to come near me. I also had to swallow huge pills to get rid of the intestinal worms in my belly.

 

For the first few weeks, I hid in my room. I only came out at mealtime. I couldn’t eat what they called potatoes or cheese. I had a craving for rice and noodles. I wanted the fish sauce that I was used to. Lucy told me later that every time she came to my room, I was crying. Mrs. Thompson was worried: “I wonder if he can be mentally retarded because of the long trip and the loss of his family.” She took me to the hospital. The doctor encouraged the Thompson’s to let me do activities outside. So after school and on weekends, Mr. Thompson taught me to ride horses, chop wood and milk cows. Every Sunday, I went to church to study the Bible and learn to pray. My constant crying slowly abated but I was still lonesome for my mother.

 

One day, it even struck me that life in Canada was more comfortable than in Vietnam. Memories of my childhood there were fading bit by bit like fog in the rising sun. I vaguely remember the tiny thatched house surrounded by rows of vegetables and a hedge and especially the bowls of rice mixed with bananas or corn that never seemed to fill me up. I remembered the distant sound of the church bells ringing early in the morning and late at night. At noon, in the summer, I would catch some spiders and try to get them to fight. And some other things I would never forget: how much I longed to play marbles with the boys in the village or go walking to gather crickets in little cans. But every time I left the house my father would beat me for doing so. I was the youngest in the family so I was beaten more than any of the others. I remembered that my father tied me up to the pillar once and used a knife to cut my feet until I was bleeding as punishment for using those feet to walk away from the house. That was his punishment the day I went to see Bruce Lee on a neighbour’s television set. I was scared to death. At school, I remembered the nun twisting my ear when I couldn’t learn the “Lord’s Prayer” by heart or when I didn’t remember that seven times seven was forty-nine.

 

That was homeland for me. I didn’t want to talk about it or remember any of the pain. So it gradually faded from my thoughts. And soon I became the pride of my new family. Mrs. Thompson loved me so much that Lucy started to be jealous.

I did well in school and was first in my class every year. In grade twelve I was chosen for the national junior hockey team, a great honour. I even got to play against the Russians. I was also talented in cooking. People said that I presented food on the plate like a work of art. I was handsome, well dressed and refined. At my summer job as a waiter, I always got the most tips. A number of girls showed in subtle and non subtle ways that they found me very attractive. I did not respond to their advances. That was the terrible thing that would cling to me then and in the years to come.

 

When I was in Canada for two or three years, I suddenly realized that my feelings were unusual. When the teacher put the students into study groups, I would do my best to be placed in an all-boy group. I avoided the girls. It wasn’t really hate, I just didn’t want to be near them. In high school, I was irritated when people would match me up with one of the girls in my class. Then one day, I noticed that I was attracted to other boys. At night, my dreams were about making love with one of the boys. I was terrified. I wanted to run and hide but at the same time I wanted the dreams to return. I didn’t know if I was really a man or not. I went to the store pretending to buy a magazine about sports but in fact what I liked was to look at the pictures of naked women in Playboy and Penthouse. I wanted to change the feelings that disturbed me and become interested in women. A girl who was in the school play with me and whose parents were away one day invited me into her bed. I proved to myself that I could behave like any other man.  That, however, only increased my secret attraction to men. By the end of grade twelve, my sexual desire had become a flame. One day I received a signal from John, an elementary teacher who had moved there from Toronto. John was five years older than I was and went to the same church. We had a lot in common: hockey, motorbike riding, jogging and nature photography. John and I met almost every day. When I took John home, Mr. and Mrs. Thompson liked my new friend very much. Poor Lucy was very attracted to ‘this wonderful person’ but John always treated her as a ‘friend’.

 

John and I never tired of exchanging ideas. I admired John’s worldly and scientific knowledge and his many social skills, worlds away from the shallow and giggly girls in Rock Creek. Then one day, John and I took a bite from the forbidden apple in a secluded clearing beside the stream. From then on, we were unable to prevent or even slow down the inevitable. One day, we even expressed our affection in the storage room in the church! For all that summer, I lived with an oppressive feeling of guilt. I had spent many years going to the church and believed that homosexuality was a sinful act. It was against nature and depraved – an affront to God.  I made every effort to avoid John, giving the excuse that I was getting ready to go to university. I asked God to remove this terrible sin from my soul. I thought about transferring my university registration from Engineering to Chinese and Spanish so I could become a missionary and talk about God to poor people in distant parts of the world. Only then would I have the strength to remove the shackles that bound me to my satanic ways. However, my determination would only last a few days before I phoned John once more. We couldn’t stop meeting. My hope was that the feelings, so generally condemned, were only temporary and that eventually I would change. I didn’t want to continue and didn’t accept what I was doing.

 

When it was least expected, misfortune struck. I was in my second year at university. During the winter break, I came home from Vancouver. John and I were decorating the church for Christmas. The minister’s wife who was also the deaconess caught us French kissing in the kitchen. Homosexuality was the one unforgivable sin. And to dare to do it in God’s house in broad daylight! This was the greatest affront to God that had ever been heard of in that town’s Pentecostal church. It was worse than any of the sins listed in the ten commandments.

 

I would never forget the dinner at the Thompson house that evening. Lucy’s face was a black thundercloud. Mr. Thompson was devastated but said nothing. Mrs. Thompson, her face tight with shock, disapproval and shame, said with her eyes lowered to the table: “Everyone has the right to choose his lifestyle but he has to fear God.” I knew that what I had done was like a knife through the heart of the woman who had, in every sense of the word, become my real mother. I almost burst into tears because of the chill in her voice. I realized that it was the end of any feelings of affection that the Thompson’s had for me. I had disappointed them beyond forgiveness. Deep down inside myself, I wanted to argue that I had never intended to choose that life style. I had never wanted to be gay. I had tried with all my strength to repudiate the feelings but could not control my sexual orientation.

 

The minister explained to me that Satan had to be responsible for what had happened and I needed to cooperate to get rid of that satanic presence and not allow it to keep any foothold in my life. I was forced to report to God and the minister all the sexual thoughts and acts that had been hidden away in my life.

 

The exorcism ritual took place in my bedroom where Satan and his disciples had tempted me, starting with masturbation and the sexual dreams about men. I was lying in bed holding a cross on my chest. The minister and all the selected, pure elders of the church lay their hands on my body. They said their prayers. The minister called Jesus by name as well as the archangel Michael. One of the elders spoke in tongues. It sounded as though he was calling on the souls of the dead to come to his aid. I was filled with panic. I felt totally vulnerable. I believed that there were many devils fighting for my soul. The minister prayed saying: “Only by faith will he overcome their terrible temptations. May God have mercy on his poor servant.” The minister prayed in a low, sad voice as he sprinkled holy water over my body. All in my mind at the time was the image of John. There seemed to be the murmuring sound in my ear: “Don’t be afraid. Just enjoy what you have. Are you not satisfied? Don’t you remember the ecstatic moments we had together? Be yourself. Don’t waste time trying to fix what is not broken.” I struggled to get up and get out of the bedroom. Immediately, many hands violently pushed me down. The prayers became louder and more insistent. Suddenly, someone shouted out: “Look there! Satan and his demons.” The chaotic voices and movements increased in vigour. I was sure that everybody had seen the devil and his followers. They must have been dancing right at the end of the bed! I breathed hard. The devils were black with horns on their heads and tails waving behind them. They carried shackles with which to bind me. The air was filled with the smell of burning sulfur. The screams were like a chorus of the damned. “Get lost! All of you!” I uttered a high pitched scream as I struggled to sit up. Again the hands violently pushed me down. “Satan and your followers! Get away from the soul of God’s servant here! Jesus, with all your love and power, you used it to save the prophet Daniel from the lion’s fangs. Now please think of this servant, who is also Daniel. Help him to get away from the pact he signed with Satan!…” The minister’s voice had overpowered the other chaotic noises. I bent over in an L shape, sweating, ice-cold. The holy water continued to be sprinkled on me. The devils were making noises, negotiating with me. They did not want to go back to the dark hell filled with scalding oil that burned the sinful souls unceasingly, day and night. They tried to climb back inside my body. I thought about all of that. Then I lost consciousness.

 

John also had to submit to the same ritual two days later. I thought that it was finished. I didn’t expect that John and I would still be treated differently by people in the church. The parishioners, however, expressed their hatred and fear every time they saw me or John. I lost the responsibility of cooking for the Christmas party. John’s duty of playing the piano on Christmas Eve was entrusted to another person. John and I had blackened the whole congregation and could never be forgiven. We no longer were permitted to serve in God’s house. Without a word of goodbye to each other we went our separate ways. I moved out of the Thompson house and went to Vancouver. After my graduation from university, I found a job in Calgary on the other side of the Rocky Mountains. That would be my home from then on.

 

Twenty years have gone by since I left the Thompson’s. And for twenty years I have been living two lives. In public, I’m a respected and successful coach for a junior hockey team in Calgary. Many of my players have been chosen for the national team. They’re sixteen to seventeen years old. They idolize their coach. Their parents have high respect for me. Nobody knows I’m gay. I not only train the young players but I also give them personal advice in times of difficulty. Outside of my work, I return to my secret and private life, the world of the homosexual. After John, I have no longer been able to truly love anyone else. The emotions, the feelings and the fire have never been resuscitated. What took place in that church was the final blow that knocked me out. My direction was lost. Every once in a while I have considered suicide but I didn’t want to hurt my mother. I still want to change my own feelings. I keep on studying different life philosophies. The more I read and reflect, the more I’m confused and disoriented. I can’t decide on the causes of homosexuality, the damned thing that has clung to my life so that I’m unable to look other people in the eye. For me, it’s completely natural: you’re born like that, period. I don’t blame anyone or anything. But absolutely, it’s not for me since I never chose that path. My mother? Satan? Biological factors? Psychological? Social causes? What else? I’m fed up with questions and circular analyses. At every turn, people invite gays to come out of the closet and tell them to be themselves. I say nothing. Once in a while, the media make a report on some coach who has been arrested and accused of sexually abusing his players. Although people have no proof, they still label the coach as both gay and guilty. Thinking about prejudice and hatred directed at homosexuals, I draw back and do not dare make my feelings public. I prefer to suffer the irritations that come with living a double life. And that includes devious answers given to my mother. I dare not think of what would happen to my name and position if I once more opened that secret curtain.

 

****** ****** ****** ******

 

“What would bring you to this? My God.” My mother’s voice was hoarse. “I gave birth to ten children with all their parts. And you too have what you need to be a man. No. It can’t be. How long have you carried this disease, Phúc? I went to church and heard all the gossip about Henry living in the house with you. I didn’t believe it. I thought Vietnamese people were often jealous and slandered other people. That can’t be a natural thing. You tell Henry to move out. He’s the one who tempts you and leads you down this sinful path!”

 

My mother sniffed, moaned, and went on like one gone insane. “The devil has a foothold in your soul. Come with me to see the priest! Only our own holy Catholic priest can save you now. He will, on behalf of God, force Satan out. He will cleanse your soul. Phúc, please listen to your mother. When you were born, you were baptized. Your saint’s name was Joseph. How dare you betray the real God and follow an evil and wicked religion!” My mother continued with no pause.

 

No. I definitely would not go to see any priest. Etched in my memory was the exorcism ritual in the Pentecostal church. I shuddered. My mind went back to the image of a drunken white man approaching me and saying: “You fucking blackhead! Go back to where you came from! Cocksucking fag!”

 

“You will be back to normal. You will have a wife and children like other men. Mr. Trùm
Dương
’s daughter… . This New Year holiday, why don’t you go back to Vietnam to marry her… That’s the only way now. Phúc, listen to me. If everyone knew about this, how could I live it down? Phúc! Forget about the name Daniel. It sounds terrible…” The woman who gave birth to me didn’t stop moaning.

 

Tears welled up. I bit my tongue so that I would not cry out in anguish. I thought about the song that I had heard the night before I left the Thompson’s. The Satan’s music that was banned by the Pentecostal church. That cassette was the last gift from John who gave it to me in secret in the church on that fateful day. Not until the night before leaving that dear but bitter town had I heard B.B. King’s song. I had wept out loud in the quiet room when the voice of the black singer pierced the night: “Nobody loves me but my mother and she could be jivin’ too.”

 

Please follow and like us: