Tháng Bảy âm…Điểm đến là đâu-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Tháng Bảy âm…

 

Trốn đâu một dung nhan Thơ
*
* *
Thấy rằng
Trái đất như vã mồ hôi
Nước mắt lăn trên gò cười
Đồng hồ sinh giới nhích kim ngắn sang giờ khai tử
Vung trời rữa chảy màu đêm hình như từ mắt tối
Hết khả năng phục hưng tình yêu
Lòng đời bốc mùi, ré lên tiếng gào khó hiểu
Sềnh sệch lôi tôi về phía không thơ
*
* *
Tháng Bảy âm…
Dầy đặc những cơn mơ
Tranh chấp
Đầu tôi diễn trò áp thấp
Vần vũ mô phỏng mai này một bão giông
*
* *
Tháng Bảy âm…
Lỡ nói không với CHỮ
Thành tội đồ can án hoại Tình Yêu?
Vẫn chỉ thấy
Trái đất – một hạt tròn
Đúng là mồ hôi tuôn thành sông dâng lũ
Ba phần tư kho nước mắt tế trời…
Em cùng lấy Tình Yêu tôi tế trời…
*
* *
Tháng Bảy âm…
Nước nước nước
Giọt tôi tan vào trùng khơi biển cả
Nhỡ nhầm
Cùng kiệt
…hóa vu vơ!

 

..Nghĩa Đô,
Một đêm Ngâu: Mất điện & đầy mưa

 

Điển đến là đâu

 

 
 

Yêu Quý tặng Chu Nhạc Đoàn Quang

   

Điểm đầu Em sườn non
điểm cuối Anh mép biển
mình hò hẹn nhau ở nút vô cùng
Một trục hoành cắt net bởi trục tung
chưa mẫu số chung cho hai ta khám phá
hiểu xuống biển thì xa
biết lên non đường dài, đèo dốc
điểm đến nút-vô-cùng trời mây
Miền Tây – lối cũ là đây
cái đêm Châu Mộc những ngày xa xưa
cao nguyên thông thống gió lùa
phên che vách liếp hạt mưa rát đời
thủa đi nào thấu chân trời
chim bay cánh mỏi sà nơi nương chè
nông trường bò mạ, con me
bấy nhiêu năm tháng còn nghe tiếng ngàn
Thung Khe gió hú mưa tràn
đầu non cuối bể hợp tan khi nào
men dòng Sông Mã lên cao
Mường Và Sốp Cộp điểm vào Tháp xưa
ngày đi tạnh nắng khuất mưa
tìm quên, bõ khát thỏa mùa hẹn non
danh hư thề biển liệu còn
mang về xuôi mấy vuông tròn hư không!…
Trời mây thả bóng ngọn sông
nông sâu in dấu “khúc độc-hành” nơi dòng xuôi
tung bờm Chiến Mã vang bóng mấy thì
cho non cao kia bao kiếp đời rong ruổi
cho ai tình người theo với…
“đoàn quân Việt Nam đi…”
Sá chi
tuổi cũ, tung tăng
non xanh vọng xuống đồng bằng – gọi ta
xa, ngày xa…
còn eo óc tiếng gà
sức dư
thuở trẻ
ta băng qua cái sự đời…

 

Châu Mộc ngày ấy
Please follow and like us: