Cổ tích gươm đao-KIỀU GIANG

  1.     ông nội hắn không phải là dân nhà võ, nghĩa là không phải cái gạch nối lịch sử của những đoàn quân nhoi ra từ lòng tham bất tận của cái giống sậy biết tư duy, nhưng lại thích gươm đao, thích nhìn thấy máu đổ,

nghe nói cha hắn cũng dấn thân trong  guồng máy đen đúa quay tít ngày đêm với cuồng vọng quyền uy và sự chém giết man rợ, còn mẹ hắn thì xách  túi xương trắng của đồng loại đi theo cha hắn, tất cả đều được ngụy trang dưới thứ mỹ từ: cách mạng, cái đao vàng mà đồng đội của cha hắn không ngừng rêu rao trên từng dấu chân ngựa nơi thảo nguyên hoang dã.

trên tường phòng nhà hắn treo toàn những loại binh khí đã trải dài qua mọi thời đại, từ khi loài người biết tranh giành cái ăn, cái mặc,

rất nhiều sách về các cuộc chiến tranh trong lịch sử loài người, mà thực chất là nghệ thuật của sự lấn chiếm và giết người, những con người lương thiện đã phải âm thầm chịu đựng không biết bao nỗi khốn cùng và bất hạnh, đẫm nước mắt và máu trên từng bước đi của trần gian, nhưng không hiểu sao, trong bao nhiêu cách sao chép về cái dòng chảy của thời gian, loài người vẫn cứ ca ngợi cái tài chém giết của những tên đồ tể của lịch sử như Alexander đại đế, Napoleon, Hitler và hậu duệ của chúng,

 

nghe nói ngôi nhà của hắn như là một viện bảo tàng vũ khí, từ thứ giáo mác bằng đá, qua cung tên bằng đồng, đến đủ thứ loại súng đạn, xe tăng, máy bay, kể cả những quyển sách viết về bom nguyên tử, mà ông nội hắn để lại, và cuối cùng là những cái nút bấm tên lửa có mang đầu đạn hạt nhân, một thứ răn đe hủy diệt, mà đời nay, cũng không thiếu những kẻ vì cái bụng thịt của mình, đêm ngày nhảy cẫng lên để tung hô sự vĩ đại, chuẩn bị cho một cuộc diệt chủng lần thứ 6 trên trên hành tinh xanh,

là cháu đích tôn, hắn làm chủ một ngôi nhà rộng mênh mông không khác gì ngôi làng của một môn phái võ lâm trong tiểu thuyết kiếm hiệp kỳ tình của Kim Dung, dùng để luyện và thi tuyển võ thuật, trong đó có nhiều gian, mỗi gian chứa một chủng loại binh khí và sách về lý thuyết chiến tranh của từng thời đại, mà ông đã sưu tầm từ Alexander Đại Đế thời La Mã, qua binh pháp Tôn Ngô cho đến chiến lược nguyên tử,

nhưng có lần hắn nói  thứ chiến lược rắc rối đó hắn không cần, những cái đầu chính trị lừa đảo của thế giới ngày nay, ai cũng biết, chiến lược của hắn là tằm ăn dâu, gặm nhấm thế giới bằng thứ lòng tham vô hạn, thứ vũ khí có thể chạy đua với thời gian của loài rắn, cùng với sự tráo trở và độc ác, hắn thề  rằng mỗi khi  hắn đã mửa ra sự thật, mang đầy tính thuyết phục với mọi tầng lớp trong một cử tọa, nhưng ngay sau đó hắn quay phắt ra sau đuôi như loài chó nhe nanh, nhăn loài rận đốt, và nói hoàn toàn trái ngược với những điều mà hắn vừa ói ra,

rồi từ đó hắn bắt đầu cuộc hành trình đi tìm chân lý mà hắn cho là duy nhất trên đời này, có lần hắn dõng dạc, quên mất chính cái mặt dày nói láo của mình, tuyên bố rằng, chính sự độc ác, gian dối, liều lĩnh và tài ăn cắp là chìa khóa dẫn đến thành công, sức mạnh là thứ chân lý không thể có hai trên đời này, mấy ngàn năm đúc kết tư duy của bọn đẻ sách, chỉ là thứ trò chơi của loài không hiểu gì về chân lý, của sự đam mê sức mạnh và ánh thép hạt nhân, giấc mộng của hắn phải vượt xa yên ngựa và mũi tên trên thảo nguyên của tên rợ Mông, hắn nói  hắn sẽ kéo dài đế chế Thành Cát Tư Hãn và Ottoman, nay đã là dĩ vãng, bao trùm cả địa cầu, và cho đến tận muôn đời con cháu, gươm đao của hắn sẽ phải trở thành một thứ cổ tích bất tận trong lòng cả những chú chó con, cả loài sâu bọ cũng phải thức dậy để nhận biết, hắn nói triết lý của hắn là bóng tối sẽ đẻ ra ánh sáng, không làm gì có Phật, có Chúa, Chúa bằng xương bằng thịt chính là hắn mà thôi,

 

  1.   kể từ khi bước chân vào làm chủ cái Cổng -Trời – Nằm, hắn đã đuổi không cho ông trời tạm trú trong đại sảnh đường đó nữa, vì hắn cho rằng ông trời quá yếu mềm để cho hàng triệu con người trong một đêm nổi dậy, suýt chút nữa là mấy cái đầu chứa đầy sâu bọ của đám quyền bính tự xưng, bị lôi ra làm trò giễu cợt cho đám trẻ con thường xuyên ăn xin, không có chỗ phóng uế nên cứ tè quanh cái quảng trường mênh mông tội ác, làm cho bánh xích xe tăng bậc đàn anh của hắn phải bê bết máu và thịt người,

chỉ có mình hắn là con trời, nay ông trời đã chết, (hắn biết thế vì khi Nietzsche tuyên bố “thượng đế đã chết” thì hắn đang núp sau cánh cửa của triết gia người Đức này), hắn thay cho ông trời, đơn giản chỉ có thế, mà bọn chính trị gia sâu bọ trên trái đất kia (theo hắn nhận xét), đến lúc này còn chưa hiểu được cái chí cao vời vợi của hắn…

 

một đêm nọ hắn nằm mơ thấy mình lên ngôi vua, hắn cười  như sấm dậy, cận vệ của hắn lại gần gọi, sợ hắn bị ma đè, không ngờ khi tỉnh mộng, hắn rút súng bắn chết, rồi hắn lại nói rằng tên cận vệ bị một luồn khí thiêng từ người hắn phát ra giết chết, một cái lỗ ngọt lựng xuyên qua tim nạn nhân, như một ngón kiếm siêu đẳng của Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm của tác giả Kim Dung, thế nhưng đám cận thần của hắn vẫn tung hô hắn, thần thánh hóa hắn, biến câu chuyện ruồi nhặn đó thành một chuyện thần thoại của thế kỷ, thay cho những câu chuyện trong quyển Nghìn Lẻ Một Đêm, một tác phẩm vĩ đại của nền văn chương Ả Rập,

sau đó hắn biến  giấc mơ trong đêm mộng du, hắn ỉa mế, nửa ngủ nửa thức, thành một giấc mơ vĩ đại cho cả dân tộc mọi rợ và trì độn của hắn, (vì trong suốt chiều dài lịch sử, nước hắn toàn bị nước khác đô hộ, chỉ có điều dân hắn dâm dật, đẻ đái liên tục, nên rất đông, vì thế nước nào chiếm nước hắn rồi cũng bị dân hắn đồng hóa), giấc mộng của hắn được hắn đặt tên là

“Họa Trung Mộng”,

hắn sung sướng đến trân người, run bần bật, đứng không vững, phóng tâm phóng trí nghĩ rằng, những nhà biên niên sử của thế kỷ 21, dù có đãng trí đến đâu cũng không thể quên ghi chi tiết về cái đêm lịch sử mà hắn nằm mơ và nghĩ ra được toàn bộ cái kế hoạch “Họa Trung Mộng” này, nó là kim chỉ nam, là nền tảng vững chắc cho con đường tiến lên phía trước của tổng hợp máu rợ (từ rợ Mân đến rợ Mung sang rợ Hân) của đám rợ dân nước hắn, mà còn cho cả những dân tộc khác trên toàn thế giới bao trùm cả 4 giống người đen vàng đỏ trắng, và các nhà viết sử chắc chắn sẽ không quên ghi chú thêm rằng đây là một tác phẩm vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, một công trình nghiên cứu vượt xa những phát minh kiểu Einstein, các nhà viết sử chắc chắn không thể không tôn vinh bộ óc vĩ đại của hắn, họ sẽ bỏ ăn bỏ ngủ, bỏ thời gian đi toilet và làm tình, để viết về hắn, viết về một con người, tuy trong lý lịch được gọi là “giai cấp cơ bản’’ nhưng thực chất thuộc hàng quý tộc mới,  bị thất sủng phải đi sàng than ở Trùng Kháng nhưng may gặp thời, được tên nuôi mèo “ngũ đoản” cùng phe với cha hắn cất nhắc đưa lên,

giấc mộng của hắn kỳ quặc cũng không kém so với cái đêm mà hắn vừa mơ, vừa giết người, tên cận vệ xấu số coi như là trang mở đầu cho trò đùa của hắn đối với sự tồn tại của loài người,

hắn mơ thấy người dân của hắn tràn ngập trái đất, một đám mọi đen, tay cầm xích sắt, đi nô dịch loài người văn minh, mà được khoác lên hai từ có cánh, thật mỹ miều: “giải phóng”, hắn hô hào cổ vũ cho con đường nô dịch đó, thứ ánh hoàng hôn còn sót lại trong tàng thư gươm đao của ông tổ hắn truyền lại, đặt nền móng cai trị ở khắp nơi, hắn bắt chước Hitler, cho rằng dân tộc hắn thuộc giống người siêu đẳng, đi tiên phong, mở đầu cho lịch sử nhân loại trong thế kỷ 21,

hắn thả đoàn quân của hắn tiến ra thế giới như một con rắn khổng lồ muốn nuốt tất cả, nuốt của cải, đất đai, tiền bạc, nuốt văn hóa, nuốt sự sống của cả những dân tộc khác, đoàn quân của hắn đến đâu thì cư dân ở đó phải biến dạng, đổi gien, chúng cho lính tập trung cưỡng hiếp tất cả đàn bà con gái, để sinh ra giống tộc hắn, rồi sau đó triệt sản,

đêm qua đứa bé khóc thất thanh vì bị một tên lính kéo khỏi tay người mẹ trẻ Uyghur, bàng hoàng khi bị hất tung ngược lại phía sau, tia sữa còn bắn ra từ bầu vú, bà lăn dài xuống đất rên siết, giãy giụa như con cá trên thớt,

còn trong kia, sau 4 bức tường kín bưng như địa ngục, dưới những ngọn đèn leo lét là đám trẻ con bò lê bò càng trên sàn nhà, khóc ran, thảm thiết, như một chậu nhái con, ngước mỏ gọi mưa,

những đất nước bị chiếm đóng, hắn phá tan nền tảng của gia đình, hắn bắt đầu lệnh cho đao phủ xây dựng các trại tập trung, để phân biệt giới tính, thành phần xã hội, tôn giáo, trình độ, nghề nghiệp, tách các độ tuổi gồm thanh niên, trung niên, người già, ở đó chỉ khác với các lò thiêu của Hitler là không chết đồng loạt, mà chết dần, cái chết còn khủng khiếp hơn nhiều,

những cô gái từ thiếu niên đến trung niên, bị tách khỏi chồng con họ, làm nô lệ tình dục cho đám lính xa nhà, còn đàn ông thì bị nhốt trong các trại tập trung trá hình, được gọi bằng cái tên rất mỹ miều là trại dạy nghề và sản xuất đại công nghiệp,

hắn tiêu diệt ngôn ngữ của tất cả mọi dân tộc mà hắn đã chiếm đóng, hắn sẽ cho loài người thành trâu ngựa biến thể, quay lại chính sách của tên vua “lộn dòng” thời Chiến Quốc cách đây hơn 2000 năm, bằng cách đốt tất cả sách bản ngữ, bắt trẻ con chỉ được học chữ của nước hắn, hắn muốn đổi màu lông loài quạ, cắt bớt chân loài hạc và đồng hóa luôn cả con sâu cái kiến,

rồi một ngày kia, người ta phát hiện ra những con đường hầm dài hàng vạn cây số, sâu hàng ngàn mét trong lòng đất, nơi đó có thể ẩn núp hàng trăm triệu bè đảng của hắn, thì ra, hắn đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh hủy diệt, mà khi đó chỉ còn những tên đao phủ của địa ngục còn tồn tại trên hành tinh đã đổi màu, xanh thành đỏ, trái đất sẽ biến thành sao hỏa thứ hai, kết quả của giấc mơ đồ tể “Họa Trung Mộng” của hắn.

nhưng thật không may cho tên đồ tể mặt chì- trán thấp – mắt lươn, loài người đã kịp chỉ đường cho dân nước hắn nổi dậy lật đổ cái ngai vàng xây bằng xương máu và nước mắt của họ, nên cuộc mộng du của hắn không thể trở thành sự thật.

trái đất sẽ vĩnh viễn một màu xanh…

Please follow and like us: