Trên cỏ khuya và trên những máu xương, Xin một lần đối diện quê hương-PHAPXA CHAN [NGUYỄN KHÁNH DUY]

TRÊN CỎ KHUYA VÀ TRÊN NHỮNG MẨU XƯƠNG

 

Người nhường tôi một không gian diễm tuyệt

để tôi được yêu người nhiều hơn người yêu tôi

hay ít ra người cũng khiến tôi nghĩ thế.

 

Hỡi ôi, chỉ có tình yêu lớn lao mới có thể quay mặt đi

khi trông thấy linh hồn tôi lâm nạn,

mới có thể rút bàn tay lại

khi tôi đưa tay ra cầu khẩn tựa nương;

khi tôi lịm đi trong thảm cảnh tang thương,

người vẫn vu vơ hát ca về một vườn trời thiên thanh vĩnh thúy

hẵng nở ra một khóm mây thơm tựa oải hương.

 

Có người nói nếu lấy đi cái bướu trên lưng thằng gù

là lấy đi tất cả gia tài của hắn,

hay ban cho kẻ cụt một đôi chân

là thay đổi biến số để hành tinh này không còn sự sống.

 

Này người ơi, tôi đã khóc rống

khi người không hề nghe lời cầu khẩn của tôi,

cho đến khi tôi nhận ra tôi cũng chưa từng nghe thấu

tiếng dấu yêu từ trái tim của người.

 

Ôi tình yêu lạnh ngời băng tuyết

giữ ấm cho một hỏa ngục pha lê.

Ôi tình yêu rạng ngời tật khuyết

giữ ấm cho nguồn tinh huyết tràn trề.

 

Tôi vất vưởng trên thế gian như một kẻ khùng điên

mãi chẳng biết nên đứng ngồi nơi nao cho tiện,

chỉ đến khi có tiếng ai chạm đến—

 

Hãy ngủ đi cho trọn giấc cỏ hiền.

 

Tôi thiếp ngủ và tôi thiếp ngủ

trên cỏ khuya và trên những mẩu xương.

XIN MỘT LẦN ĐỐI DIỆN QUÊ HƯƠNG

 

Ta lo cỗ ngựa chàng bị thương

bởi vó kia nhân từ quá đỗi

vẽ chi những âu yếm trên mặt mũi quê hương

sao chẳng giản đơn gọi đây là mặt đất

mà lại là mặt mũi quê hương?

 

Ngựa chàng uống nước bên giậu hoa xanh

lén nhìn dải yếm ai phất phơ trong tưởng tượng,

hai linh vật tưởng tượng nhìn nhau

qua giậu bờ biếc xanh tưởng tượng.

 

Ta tưởng tượng những vết thương mà mặt mũi quê hương giấu bưng sau lớp bụi

ngay cả những mặt người mà người ta còn vùi lấp huống chi là mặt quê,

và mặt quê hương chẳng còn những vó tang thương của ngựa hoa chàng vỗ,

chàng gõ bút mép bàn còn ta lắng nghe lời ê a sau ngõ chữ.

 

Một nỗi niềm khắc sâu vừa đủ

để ta chẳng muốn quay về,

tham dự vào lữ đoàn viễn chinh ra khơi không trở lại,

ngựa chàng trấn biên thùy văn tự

hí vang thúc giục xuống dòng,

nhịp thơ chẳng thể loãng mờ nơi bóng trăng đáy cốc

hay nhung lụa sương khói cao nguyên.

 

Ta nhắm mắt nghe nắng nheo mi mỏng

cơn lửa nung thiêu tán lá kia cũng rũ mình thoái thác,

chỉ còn giấc ngủ thiên niên

chàng gõ ta nghe dấu son tuấn mã

ta hứa sẽ ngủ sâu và mơ một thiên giậu biếc.

 

Ta lo cỗ ngựa chàng bị thương

và lòng ta cũng hoại tử

ôi những vó bi thương trên thịt da lỗ rỗ,

nếu đất kia còn mặt

xin một lần đối diện quê hương.

 

Please follow and like us: