Cuộc hồi hương của lửa/ChươngII [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Bunkt/United States

có những ngày buồn bã như thế, sự chết quây quanh ta, như bảo rằng hãy nhả linh hồn ra khỏi thể xác ngươi, con người ư? thể xác nói, là nơi gieo nhiều ảo ảnh, sợ có, u uất có, và cũng là nơi chẳng tồn tại gì cả, khi ngươi đã hiểu được một ít bí mật, thì ngươi bắt đầu dối trá,
gió mùa thu bắt đầu thổi từ biển,
tôi giữ điềm bí mật cho ai? có phải cơn mưa đêm, dội xuống,
tuôn!
hãy tuôn hết đi những đêm mưa yêu dấu!
như thể người ta chỉ khóc một lần cho người nằm xuống
như thể người ta chỉ vui một lần trong lúc vỡ ra sự sống
như thể mùa lửa bén ngọn giữa đồng khô tiếng chim chao chát trời dần chuyển cơn mưa.
thân xác tôi bỗng mù loà,
linh hồn tôi cần một điểm tựa,
và mùa gió thổi về cơn mưa của nỗi đau tiền kiếp, thầy tôi gầy hơn, tôi gầy từ độ đêm trăng thành phố mất ngủ xuyên đêm, không biết mình đang sống hay đang chết, hay đang lênh đênh và trôi dạt nhỉ?
sẽ có cây chờ khô gió rụng
ảo ảnh vương đầy lá hoa xuân
sân nhà chim khách mời mưa rụng
đêm xưa núi cũng nhớ sông trôi
ôi, khoảnh khắc ấy là chiêm bao, những rẫy đầy trần gian đương đại hay những ngụp lặn lao đao, cũng một ẩn thân bao nhiêu lời không thể tả hết, tôi bay qua bầu trời u ám đấy, nửa đêm giữa khu vườn trầm hương đốt, uống lửa rượu, thứ rượu hỗn mang trời đất,
thân xác tôi mọc ra rất nhiều cây, tôi thấy con cái chào đời, những hành tinh luân lạc, tôi thấy da thịt tôi là đất, là mây bay chim núi ngủ đêm đông,
thầy ơi! gió cứ nghìn năm miết mãi thân con,
tháng mười hoa nở bếp than hồng
con đọc thơ dâng lên hơi rượu cay xé họng
thơm giếng nước con đường lúa trời trổ ngọn
thâu đêm, thâu đêm, rượu lắng lửa tìm
mạch nguồn đất chà bàn hương tháp gió…
Please follow and like us: