Những giọt mưa cuối vụ, Từ nơi ấy mẹ nằm-VÂN PHI

 

 

Những giọt mưa cuối vụ

 

Con lội qua rẫy nguồn

theo dấu chân cha vẹt mòn cuội đá

chiều giăng mây tóc bồng bềnh

tóc mây, ngực núi

thủ thỉ nhau nghe chuyện chàng Đam San đi bắt nữ thần mặt trời

 

Những ngày nương rẫy lên hoa

gié lúa mùa xưa còn trên cột nhà sàn

từng hạt nẩy tròn miên mẩy

mùa ấm no chảy vào câu ca mừng lúa mới

ngày của hôm qua…

 

Có những ngày cha đi qua lòng hồ khát cạn

cúi xuống bóc từng thớ đất

nhìn những ngọn cỏ già rũ rượi

lòng cha như con suối đã thôi róc rách

con bê non gọi mẹ về chiều

tiếng kêu xé toạc thinh không

Giàng ơi mấy mùa khô khát

nứt nẻ lòng người…

 

Cha nhớ những cánh rừng già

nhớ lòng hồ ngút xanh màu nước

nhìn những xe gỗ về xuôi

cánh rừng dần thưa thớt

mắt cha soi vào lòng hồ

thắt lặng

tiếng sáo ola trĩu giọt mưa nguồn

bện vào giấc ngủ hoải hoang

 

buổi sớm nay, mùi cơm chín len trong khói bếp nhà mình

mùi của lúa rẫy lên hương chắt chiu mùa nắng nỏ

cho con cúi đầu tạ ơn

hôn lên đất mẹ chai sần

cho con nhìn cha lâu hơn

để thêm thương mấy mùa rẫy cạn

thương đôi tay cha gieo mầm vào đất

gánh nước về nguồn…

 

sớm nay

qua ô cửa nhỏ nhà sàn

con đã thấy những hạt mưa cuối vụ

là

những giọt nước mắt của cha…

 

 

Từ nơi ấy mẹ nằm

 

khi đêm rót vào họng ký ức những giằng dưa

trước cánh đồng sám hối, lũ sẻ nâu thôi lang thang trên những luống cày góa bụa

mùa thu vừa chớm ngọn gió sắc lẹm

lành lạnh cứa vào mái rạ

cha thổi ngọn lửa hồng nung nẩy phía sau chái bếp

bóng vách liêu xiêu

 

con về làng cũ, lững thững bóng chiều hằn lên đuôi mắt

phía con đường mài nhẵn dấu xe

tìm đâu bàn chân mẹ vẹt mòn ngõ cũ

khói hương phía cuối đồng làng

ở nơi ấy mẹ nằm…

 

ngày mẹ đi, cháu nội của mẹ mới tuổi lên hai

hấp háy nhìn làn hương cay cay nơi viền mắt

ngày mẹ đi, cánh đồng vụ gặt

dấu chân mẹ trên bờ mương ngày cũ còn kia lam lũ một đời

ngày mẹ đi, con thấm thía hai chữ mồ côi

nghe thắt lại câu ca dao đất đồng mùa nẩy hạt

quang gánh cuộc đời mẹ bỏ lại phía xa xanh

câu kinh lặng phía cuối ngày

cánh đồng mồ côi dáng mẹ

 

con về lại nhà mình, vun tròn gốc điệp

nhặt vỏ me khô hun đốt bóng ngày

sợi khói chảy qua những đốt ngón tay

loang miền ký ức

tiếng cha khản ấm

mấy hôm ba đợi tụi con về

dời dợi mắt trông

xào xạc ngọn tre khua vào hoang vắng

nghe cay cay từ phía mẹ nằm…

 

lũ chúng con xa quê

có lúc bẵng quên mùi phèn đất

giấc mơ thị thành đè lên phận người viên chức

nghe tự phía lòng mình lạc lõng, nhiều khi…

 

từ phía ấy mẹ nằm,

con về cúi lạy

về nhà mình cời bếp lửa ấm gan bàn tay

xới bữa cơm cùng cha bên ly rượu gạo

nghe từ tâm bông lúa quê nhà

chén cơm mẹ còn đó

lời dặn dò nghĩa nhân còn đó

tự phía ấy cánh đồng

ấm một làn hương…

 

Please follow and like us: