Như ảo như thực, Chào môi em-HOÀNG THỤY

Như ảo như thực

Cẩu xích chạy qua cầu sương đến bạch

diêm đồng ru con én về hát khúc vu qui cho núi rừng tây bắc xanh mồ quả phụ ngậm oan tình một cõi đời đứng nhìn ruộng đồng bốc cháy

Dưới chiều bước chân lạc

qua phố biển đen đến bên đầm nước lợ đưa chiếc vòi ra hút cạn tủy diêm khô vật vờ cuối thi nại am vẽ trên vách trống toàn ký tự vuông của thời hoàng đế mông muội

Từng đàn ngạ quỷ sắp hàng bước

qua cầu không nhịp gặp lính không đầu hái tim và óc não phơi ra trên trường sơn không một bóng cây

Tiếng còi hú vang kêu gọi bao nhiêu người

tình là diêm lão diêm phu diêm phụ diêm nữ đến đây trải chiếu cùng diễn vở tuồng xiếc ảo trên cây thập tự nát nhàu như chiếc áo trấn thủ mùa biên tái

Em không đến vì em đã ra ngoài biên giới giữa có và không giữa vinh quang và khổ nhọc giữa đồng bằng và đại dương giữa văn minh và thiên đường ủ rũ

Cứ ở tạm nơi ấy bao nhiêu thế

kỷ để thấy bọn ngốc ngày xưa ca ngợi chiếc bong bóng tô hồng những hình nhân mơ

mộng chạy quanh bờ vực thẳm tự do với âm thanh ảo huyền xứ lạ Siberia

Mùi nước biển bây giờ là mùi

khét của nhựa đường và mùi khói của bụi thời gian

Có ai đủ lãng mạn để cùng ta uống chén độc

tửu rồi băng qua mảnh trời trùng điệp mây trắng và trở về nơi lũng sâu ngủ vùi cùng em trong chợ thánh tràn ngập tình chảy nhớt lưu li

Thức dậy nửa khuya nghe trái mận chín rớt trên đền ngực phập phồng hình ảnh thần hoa sen cai trị muôn năm trong chiếc áo quan kết bằng ánh trăng như thực

Như thực như ảo như đảo như điên giữa biển khi có khi không khi nước lớn nước ròng phủ lên thân xác tình quân vạm vỡ thổi hải sa bồi đắp những bãi đá đã biến mất từ lúc thiên trào đưa miệng nuốt chửng một đường dài bể dâu

 

Cá đã cắn câu

thiên thư đã định có ưu

tư cũng thế thôi !

 

 

 

Chào môi em

Không còn là giai nhân em vẫn đến đêm đêm canh giấc ngủ

của loài cây không hoa loài mây không biết

tan vào đâu để tinh chất của thánh mẫu tưới tẩm địa ngục này một ngày hai ngày và cả một mùa

miên viễn dưới chân

Cứ đứng lại không cần thực phẩm của loài lang trung

hãy tiến lên và tiến lên mãi trên mặt nước của hồ động đình phơi xác những con vật lĩnh nam xa lắm về trước thời

xuân thu tối tăm không thấy mặt trời

Hình hài này đã từng mảnh tan theo tình hận tan theo ký ức lầm lỡ trong vườn hồng nhợt nhạt với hương

ân ái chập chờn dưới làn sương mỏng chìm theo dòng thanh giang viễn mơ trói chân người tình bên độc sơn cô quạnh không theo được bóng em lướt nhanh dưới gót hồng nam phương về hôn quỳnh như bên cầu vồng tử biệt

Lưỡi gươm sắc này mi cắt nhanh đi lòng ái quốc của loài long việt bao phủ chín cù lao phương nam dậy sóng

cứ tạm cho là một ngàn năm nữa để cấy hết tinh trùng của loài du mục trong ao ruộng đen thẳm nơi vùng đầm lầy đầy chông gai nở chậm

biến ảo thành

đàn chim lạc bay về qui tụ cỏ cây

thi nhạc minh triết trời phương vô

thanh thanh niêm hoa

vi tiếu tỏa châu nam

nhuộm vàng châu ngọc

ngọc đồng

ngọc thềm

ngọc hải mênh mông

chẳng tan vào đâu

đứng thẳng đầu

bước mau lên

về nguồn bình minh

mở hoan khúc

chào sơn hà

chào môi em …

 

Please follow and like us: