Sinh mệnh [tiếp theo]-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

 

Những cơn mưa xa thường là những cơn mưa đêm. Bước chân tiền kiếp ghé về tí tách bên hiên luôn khiến Biên mất ngủ. Nỗi thương nhớ mình, thương nhớ những phận đàn bà dắt dìu mai sau băng qua những ướt lạnh cuộc đời.

Tịnh giữ lại một mảnh đất nhỏ ven đồi dành cho Biên trồng cây và rau củ. Ngôi nhà nhỏ được Tịnh thiết kế chừa ra một mái hiên rộng lợp bằng lá cọ. Nơi ấy sẽ đón ánh nắng vàng thơm đầu tiên của ngày lọt qua mái cọ. Một chiếc bàn tre hình bàn chân Giao Chỉ mà Tịnh khéo léo đan đác cho Biên sẽ luôn có một rổ hoa lài vào mùa hè và rổ nấm rừng vào mùa thu đông. Những chiếc quạt mo tre, mo cau sẽ luôn được Tịnh gianh vừa rồi để trên kệ lá. Tịnh nói tui là đứa con trai được sinh ra từ lớp vỏ cây mục. Tui lăn lóc ở bụi bờ, sông suối. Những cơn gió ru tôi ngủ, lá cây nuôi tôi lớn và những quả đồi vắng vẻ nhiều thú rừng nuôi tôi khôn. Tôi biết tránh bóng mình lên tổ những chú chim non để mẹ chúng luôn quay về trong những buổi kiếm mồi nuôi chúng lớn. Tôi không săn bắt vào mùa xuân và thay vào đó tôi luôn trồng cây gieo hạt. Tôi chỉ lấy đủ những gì tôi cần. Và thiên nhiên đã mách bảo, đưa lối tôi gặp Biên. Những con chim thiên đàng cho tôi biết rằng có một cô gái không cần sính lễ. Cô gái không bao giờ đi đến các lễ hội đông người. Cô là một thế giới và thế giới đó dành cho cô. Những buổi chiều tà tôi hoá thành một cây thân gỗ đứng dọc đường lủi thủi của Biên. Biên đã luôn nghe ra hết những lao xao buồn vui cành lá. Biên đã luôn kết nối được yêu thương trên suốt bốn mùa.

Tôi là một chú linh dương non bị rớt lại trong hành trình di cư về phía cơn mưa; là một con voi nhỏ bị sa lầy không có mẹ. Tôi là một con thỏ rừng thơ ngây, và chính tôi cũng là một con hổ đầy vết sẹo. Tôi bắt gặp đôi mắt của Biên là đôi mắt của những chú chim non, là đôi mắt của những con mồi đang làm mẹ biết mình sắp vào cửa tử, là đôi mắt của con đại bàng lịch thiệp đang bay, là đôi mắt rực lửa của loài cá voi lưng gù lúc vượt trùng khơi sinh tồn…

Trên hành trình dài gặp gỡ này, tôi và Biên đã từng tuột tay nhau, từng đối đầu, từng sát thương nhau, từng chạy trốn thương yêu qua nhiều thế kỷ. Và mẹ tôi, Mẹ Thiên Nhiên đã nói với tôi rằng yêu thương không có ranh giới. Người che chở muôn loài. Muôn loài luôn che chở cho nhau.

Tịnh nắm chặt tay Biên những buổi mưa chiều. Nhìn lên ngọn đồi mưa giăng như kín lối về cố xứ, trong Biên nỗi đau rớt ra như từng mảng đất rừng sụt lở. Có những con đường vừa rơi vào vô tận. Có những hàng cây vừa sẩy chân xuống vực thẳm mênh mông. Biên đứng trong giàn giụa, hoảng loạn. Những dòng thác lớn sẽ mang trong mình những gì trước khi hoà cùng biển cả. Nó mang những cơn mưa dài xuyên thế kỷ, mang những xác buồn ngơ ngác bởi lòng tham. Trong những cơn mưa, Biên và Tịnh luôn nắm tay nhau thăm viếng lại tinh cầu.

Please follow and like us: