Vực xoáy, Người đi xuyên tường-LÊ VĂN HIẾU

Vực xoáy 

 

Nhớ bãi bồi bên sông

Nhớ vực xoáy bên sông

Nhớ lưỡi liềm cắt cỏ bên sông

Nhớ mái tóc bên sông

Nhớ môi hồng chớm đỏ bên sông

Nhớ dáng thẹn thùng bên sông

Nhớ cờ bắp lay bên sông

Nhớ mùi bắp nướng bên sông

Nhớ vệt lọ lem bên sông

Ta ngồi một mình trên đỉnh núi

Nhấm nháp vài hạt bắp em vừa gửi

Ta đã chìm vào vực xoáy

 

Người đi xuyên tường  

Hai người đi xuyên tường không gặp nhau, bởi cùng  một thời khắc cao độ của nhung nhớ, họ xuyên tường.  Họ vừa đến thì họ cũng vừa kịp vắng, vừa hoán đổi  

Một người đi xuyên tường, chưa hẳn đã gặp nhau, vì  một trong người bên kia đã rời xa hun hút, họ đã tìm  một bến bờ nào đó để đỗ, một bến bờ phẳng không đèo  dốc của sự chờ đợi thăm thẳm, bỏ lại căn phòng đầy  rêu mốc, bỏ lại sợi tóc thủy chung tơ nhện, đung đưa  ca bài ca tro bụi  

Ta không xuyên tường, chúng ta đã gần nhau, chí  ít nghe người bên kia khẽ động, tiếng cô đơn rít dài  ngộp thở, cảm mà thương… 

Please follow and like us: