Khi thời đại cà sa đã quá vãng-PHAPXA CHAN [NGUYỄN KHÁNH DUY]

Ricardo Ponce/Cu Ba

 

 

Cứ vậy mà viết, cứ vậy mà để cho con ong gõ
lên tổ kiến, hình ảnh của vạn hữu lụi tàn…
TVM

 

Người nói tôi làm thơ đi, tôi chưa vội. Đợi mưa đong lưng vại đã. Là khi cơn đau chín mũm, nẫu thành ngàn nụ hôn đầm ướt, lác đác rơi sau dư chấn của một cuộc giao kỳ.

 

Khăn áo. Một sớm tháng Giêng. Em về thăm những mạng nhện giăng trên sương cỏ. Mé đường có người chít khăn, nheo mắt, phóng chiếu tia nhìn dai dẳng từ quá khứ. Phía trước, một vạt nắng không tuổi, bao dung cả hài gấm lẫn chân chì. Em đi qua vùng nhiều bóng mát. Rêu ngái bện khói nồng. Vài phẩm quả đã lưu vết răng của loài gặm nhấm như vết sẹo bỏng hằn vơi trên đầu lão sãi.

 

Thắp một nén nhang trầm, em lầm rầm khấn một đấng thần vô vị cảm thông cho niềm nỗi vô vi. Tăm hương đâm vào tro mịn, tro cựa mình kham nhẫn mở khẽ một vết thương, đợi tàn tro rũ mình an ủi. Lấp đầy cõi đỏ trong một thoáng khói xanh. Gợi niềm thanh từ đáy bình bợn đục.

 

Bình minh vấn vít trên rặng cau trước nhà. Chim bay về loan báo một tín điều thừa thãi. Ai không biết là đã sang xuân. Hoa cũng không cần nở. Mà có khi người cũng không cần sống nữa. Ai chẳng biết đây là mùa xuân. Ừ, ai chẳng biết là đã sang xuân, thế mà chim vẫn phải bay về, hoa vẫn kiên quyết nở và người vẫn hăm hở sống. Sống như ganh đua với mùa xuân không hình không sắc, không tên không tuổi. Vạn vật gào to trước hiện hữu vô ngôn của Mùa Xuân. Cuồng khoái chăng? Cuồng nộ chăng? Phỏng chăng là bất lực? Bất lực trước xung năng dạt dào kích hoạt tận tuỷ xương, tế bào trong một thời khắc đặc biệt: giao thừa. Đó là cơn ba đào cuồng lãng xới tung nhân sinh thành muôn khối li ti bọt trắng phún trào; trên đó, chỉ những năng nhân dũng sĩ mới có thể kiêu hùng đặt bước cân đẩu vân, với tay hái trái cây bất tử.

Em chỉnh lại vành chữ Nhân trên đầu, vô tình đánh rơi một giọt mưa xuân vào lòng vại. Nhân ảnh vỡ nhòa, hoa sóng mênh mông. Em không còn thấy mình trong nước, có vì vậy mà chữ Nhân chưa được chỉnh túc? Em đi ra bờ ao, bèo hoa đã phủ trùm gương nước, phải chăng vầy mà chữ Nhân chưa được tỏ soi? Em cất công tìm về tận dòng sông. Tháo khăn chít, xổ tóc thề, em trầm mình vào lòng sông muôn năm cạn kiệt. Chữ Nhân được tay thon buông thả, chấp chới bay thành một dải mây đen vấn vương tắp ngọn tre nêu, che râm xóm thôn khỏi nguồn cơn nắng lửa, khi thời đại cà sa đã quá vãng.

 

Một vạt nắng không tuổi hé trên ngọn đèn dầu em vừa khêu bấc…

Please follow and like us: