Khuất dạng-PHƯƠNG UY

 

Em khép lại trang nồng nàn con gái

Để mặc anh ngơ ngẩn một bên đời

Nghe gió giật giữa vực mùa hoang vắng

Vết hằn nào in dấu phía mù khơi.

Em bước chậm nơi địa đàng phù chú

Sáng linh lan hương lá mới sang mùa

Đêm nguyệt tận anh choàng tay mớ ngủ

Nghe bên mình vực thẳm một hoang vu.

Anh đã níu cơn mê ngày tháng cũ

Giữ vết chân muông thú đã xa bầy

Diệp lục gió nã nồng màu hư ảo

Rồi âm thầm buông lỏng một vòng tay.

Anh về nhặt kí ức vùi trong lá

Nơi hương xưa còn vướng vất mùa sương

Nhớ em nhé tận cõi nào xa ngái

Anh còn chờ khuất dạng một trận buồn.  

Please follow and like us: