Cuộc cố thủ cuối cùng-NGUYỄN THANH HIỆN

Jean-Michel Basquiat/Mỹ

 

 

bỗng áo xiêm chen nhau trên con đường lên đồi Acropolis, Athens…Athens …mi sáng lòa một cõi, cuộc hội tụ ngôn ngữ nghìn năm một thuở, đã thấy được tiếng gà gáy giữa hừng đông/BI CA  HY LẠP CỔ ĐIỂN

 

 

có một mảnh ký ức của hắn làm hắn đau nhói, cứ nhớ đến sự hiện hữu của mình là hắn lại thấy hắn đang rã ra thành những đoạn khúc [những trường đọan buồn vui] như thể một thứ vật thể đang trong thời kỳ rữa mục, chứ gì nữa, hắn thử sờ lên trái tim hắn, thì thấy những đường gân thớ thịt, thứ tế bào của sống ấy, cứ từng mảnh từng mảnh bung ra, chẳng lẽ đây là giai đọan chót của cuộc đời ta, lại kết thúc một cách bi đát vậy sao, hắn nghĩ, và cảm thấy rất buồn, vội vã dùng hai bàn tay yếu ớt của mình để ấp ủ trái tim thương tích, xin cho con một chặp nữa, hắn thầm khấn kẻ đã cứu sống hắn hôm ấy, cái hôm như thể một thứ thời tính dơ bẩn nhất trong chuỗi thời gian vô tận, bọn ngông cuồng của thời đại đã đè hắn xuống, nhét vào miệng hắn thứ học thuyết dơ bẩn nhất trong các học thuyết loài người đã nghĩ ra được, học thuyết về cách đi bốn chân còn gọi là biện chứng pháp của tồn tại, hãy thôi đi bọn người có trái tim gỉa, một ông lão râu dài quá gối đã hét lên thế, nói tóm, kẻ như là thứ sức mạnh cổ điển đã cứu hắn, xin cho con một chặp nữa, hắn lại khấn, thật ra, tham vọng bất tử ngày ấy của hắn đã ra khỏi hắn từ lâu, giờ, hắn chỉ hy vọng kẻ ấy giúp hắn sống thêm một chặp nữa, cái phía trước, tương lai, hắn gọi là một chặp nữa [ôi phù du nối tiếp phù du/ hắn luôn than thở thế] vào cái buổi sáng chạy trốn cơn mưa bất chợt tháng sáu, hắn lại gặp người tình cũ của mình ở bụi duối trăm năm tuổi chỗ đầu làng, mỗi lần nghĩ đến sự hiện hữu của mình em lại thấy em đang rã ra thành những đoạn khúc, nàng nói, và ôm ngực rên xiết, hắn biết chứ, nàng cũng như hắn là đang mang trong mình cơn bệnh của thời đại, cuộc tình của hắn và nàng đã tàn rữa từ lâu, giờ thì cả hai lại đang trong một cuộc tàn rữa khác, nàng lại lăn ra đất, rên xiết, hắn không còn chịu đựng nổi, chạy trốn khỏi nàng, từ hôm đó, hắn đóng cửa ở trong nhà đọc bi ca,

 

 

những lời ấy bay tận chốn trăng sao, về nỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy những nhịp điệu kỳ quặc của nắng mưa, về thói tham lam của loài bướm, hay về cái buổi chiều mưa nhìn thấy mây bay lại buồn, người ta vẫn đốt đuốc đi tìm, những lý lẽ vẫn còn kẹt giữa những tảng đá vô tri nơi bờ suối, đau khổ và hạnh phúc là như thế nào nhỉ, buổi chiều hôm người ta vẫn còn ra đầu ngõ nhìn ráng chiều để đoán vận mệnh của cuộc cơm áo, bỗng áo xiêm chen nhau trên con đường lên đồi Acropolis, Athens…Athens …mi sáng lòa một cõi, cuộc hội tụ ngôn ngữ nghìn năm một thuở, đã thấy được tiếng gà gáy giữa hừng đông, hoan hô chân lý, nước chảy, hoa trôi, ai cầm nắm trong tay cuộc chuyển dịch, ai, những bóng dáng khổng lồ bên bờ vịnh biển, và vang động những tàng thư các, sách vở là núi non của trí khôn nhân loại, nhưng gươm đao lại nổi lên, cuộc tung hoành ngu si của nhân loại đã đốt cháy bao nhiêu sự tích,

[trên đây là bi ca Hy Lạp cổ đại]

 

 

 

và những ngôi nhà bằng bùn, ai nói đấy không phải là thiết kế đầu tiên của trí khôn nhân loại, ai nghe nước chảy trên sông Tigre mà khóc, giữa hai con sông buổi sơ kỳ là chốn trú ẩn của một cuộc trường chinh lỗi lạc, mộng chinh phạt hoàn vũ dấy lên như những ngọn đuốc cháy sáng trên những đỉnh non cao, đi, và đi, và đi, có ngu xuẩn ngăn cản, nhưng bước hải hồ vẫn còn nguyên thứ háo hức của tia nắng mai giữa buổi gió mưa lung lạc, vẫn còn nguyên thứ day dứt trẻ thơ, sức bé nhỏ mà khi đứng giữa trời đất bao la cứ muốn hỏi, cứ muốn biết, con người cứ lấp ló đằng sau cánh cổng trời khép mở vô chừng, chờ, và cứ muốn nói to lên những điều cuộc tuần hoàn cố bưng bít, Tigre…Tigre…mi có chở nổi sức người, có chở nổi tài nguyên văn minh của nhân loại,

[và trên đây là bi ca Lưỡng Há cổ đại]

 

 

[trong Ở những đường biên]

Please follow and like us: