Có buổi chiều, Gió thiên hà-LÊ ÂN

CÓ BUỔI CHIỀU
Có buổi chiều lầm lũi quên trôi những tháng ngày đa đoan mẫu hệ… chắt chiu từng nhịp tình tài tử xanh mầm dinh dưỡng nắng mưa nơi bờ ngực cánh đồng con gái và dòng sông thao thiết tuổi trăng buồn tắm gội trăm năm lấm láp nỗi đời lang thang trong từng câu bài chòi dãi dầu quang gánh ve chai goá bụa…
Có buổi chiều ăn mày tiếng hát dầm mưa mồ côi bóng núi… cao bồi Sô Y Tiết chẳng áo tơi, không nón lá thả rông bầy ngôn ngữ bâng quơ nguồn cội lùa màu trời cũ qua mịt mờ bờ bãi nước non khát khao làn gió thiên lương lang thang trong nụ cười bồ-tát ai bỏ quên những chiều chăn bò tiền kiếp một miền cỏ xanh ngơ ngác tuổi thơ buồn…
Có một người về núi viếng hoàng hôn… níu tiếng chuông chùa hái trộm tuổi chiêm bao theo lũ gió hoang chọc ghẹo nắng bồ-đề mê mải úp mặt vào xưa tìm kiếm tháng ngày huyền nhiên trôi trên mặt đá mà bĩu môi chiêm nghiệm mọi điều xảy ra sau lưng đời rong rêu thánh thót giọt mồ hôi bát nhã lăn qua từng sát na chiều buông xả bóng thu rơi…
GIÓ THIÊN HÀ
Ở đâu đó giữa miền không rơi xuống mấy giọt tình
Trái đất bỗng chênh chao từng nhịp buồn chưng hửng…
Em cổ tích giọt mưa đượm màu lưu lạc
Tình cờ rơi vào chiều ta nụ hôn khuyết dấu hình hài
Nơi đàn cá lội qua vùng sóng xanh buồn những tàng cây mục
Ta nhặt từng dấu nắng nguyên sơ ngày em khoả làn mưa trái mùa gội duyên tiền kiếp
Ta đông lạnh màu buồn trăng và chôn vào con tim tro than nhiệt đới
Hơi hám tình yêu hồi sinh từ giọt rượu shiva rạo rực bờ môi khát gió thiên hà…
Please follow and like us: