Vỡ nát hơi thở trăm năm-HOÀNG THỤY

Trên cánh đồng trời đông ta

vớt những hạt lúa rơi vãi dưới chân người

nông phu buổi sáng chưa có một hạt cơm

nào trong dạ dày teo tóp

những năm dài chờ hạnh phúc

rớt vô tình từ trời cao vời vợi xuống

đáy vực sâu hun hút những con

đỉa hát bài tình ca rừng u minh úa lá mùa nước mặn

con cá sấu đưa mồm cắn con chim bói cá từ đâu nhào lộn xuống vũng sình độc lập

lôi con cua đồng ra khỏi miền tự do chạy nhảy trong trường giang bùn nước ẩm ngây mùi gốc rạ

Cẩm hoan ơi chiếu chăn em có che kín niềm khao khát đời

mộng bay qua đại dương cùng người tình Nh.Tay Ngàn viết

từng thi khúc Cửu Long giang trên phố chiều Sài Gòn hôn Paris vỡ nát hơi thở trăm năm chờ mãi ngày về

Gõ nhịp trống đồng niệm mật chú Tây Tạng chảy tinh túy Mật tông óng ánh hơi thở Lạt Ma nhuộm nhũ vàng khắp trời Âu bừng dậy chín mươi chín ánh hào quang chói rọi

Đến rồi đi qua viện đại học Vạn Hạnh nghe Tư tưởng cất tiếng hú mặt trời sinh xuất những tài hoa xây đắp hào lũy nhiệm mầu ảnh hiện cõi tịnh độ kim cương

Chiêm bái những con đường trải lụa đã đi qua

Cảm tạ đạo không vô vi lá non mời em về

nối nhịp tình đạo

ươm mầm tình nụ

xa rồi tình thu

tan vỡ tình đậm

hoa vô ưu nở giữa

vầng nhật nguyệt trắng

song đôi

mật triết hóa thành mật ngôn

sương long lanh trong bánh xe pháp luân

sáu mươi năm nhớ quá

những nhánh lúa nổi

nhuộm hồng chín phương trời và

một phương đất cho ai ?

 

Please follow and like us: