Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Mùa xuân, những trai gái mà Tịnh và Biên đã từng là mặc những bộ áo váy vải lanh nhuộm chàm, trang trí những chùm bông đỏ sặc sỡ, theo tiếng bước chân đôi mươi, theo tiếng khèn tiếng sáo tỏa ra khắp sườn đồi. Người già ngồi lại một mình trong xó bếp nhìn ánh lửa chập chùng. Vũ điệu thời gian đẹp nhất là vũ điệu của lửa cháy trên nền củi rừng. Ánh sáng và hơi ấm dừng lại soi rõ, sưởi mềm từng nếp nhăn thịt da trên bàn tay, khuôn mặt. Thanh xuân của họ là những ngày cúi mặt trên nương, là những phút giây ngửa mặt nhìn mây cuốn trôi tiếng hát tiếng cười, là những sợi tóc buồn rời đi về phía biển. Những người phụ nữ chỉ được khóc to thành tiếng một lần duy nhất trong đời là lúc họ được sinh ra. Đến tuổi biết nói họ lại thường phải nhìn khẩu hình trên khuôn mặt của người lớn mà ghi nhớ những lời cần nói vào trong lòng. Họ luôn chọn im lặng và cúi mặt vì họ mang đôi bầu sữa ngọt gần huyết quản của mình. Tiếng nói của phụ nữ nhiều đời mà Biên nhớ là những tiếng ru con đá mềm, chân cứng, là lời tạ ơn cỏ cây trong bữa cơm lúa mới ngày mùa. Bếp lửa mùa xuân như cuộc viếng thăm của tổ tiên. Trước ánh sáng của lửa người không tài nào che giấu được nỗi niềm của mình. Trước bếp lửa người than thở, giãi bày, ước hẹn… mọi điều trong im lặng.

Lửa cháy như nước chảy

Lửa cháy như trăng soi

Lửa cháy mặt trời lặn

Ngựa chạy, lửa lên trời

Từng đôi trai gái chạy theo tiếng khèn tiếng sáo ngoài kia. Những quả pao, ánh mắt đã trao gửi. Bao nhiêu háo hức của buổi đầu giai ngẫu là bấy nhiêu bàn tay bưng mặt bữa lửa tàn.

Vì Biên đã bú nước mắt của mẹ mà lớn lên nên Biên chẳng bao giờ có câu hỏi nào dành cho sự im lặng của nửa thế giới mà Biên từng gặp. Lẽ ra những người đàn ông như tổ tò vò mục ấy họ nên cưới thức ăn làm vợ, nên cưới những mẻ rượu ngô, rượu cần mà bầu bạn với mình.

Trăng lên. Xứ sở này trong tâm thức của Biên là xứ sở trăng lên. Bóng tối dù gì cũng là một người bạn tin cậy và bình an nhất. Từng bó củi, bức mành, vại, chum, tàn tro nơi góc bếp luôn ở đó chìm trong im lặng vỗ về Biên. Bóng tối lau thấm nước mắt một cách ân cần không chỉ trích. Biên luôn thấy mình yên ổn với một góc tối cho đến khi trăng lên. Trăng lên không còn màu xanh loang loáng của những đồi cây vững nắng nữa. Ánh sáng chỉ ra những con đường trọc sỏi không biết điểm dừng chân. Trăng phô bày sự cằn cỗi, cô đơn của những mái nhà. Trăng rượt đuổi những con thú rừng không còn nơi trú ngụ. Trăng đã lấy dần đi kí ức đẹp của Biên về những con đường màu xanh an hoà, no ấm. Trăng vằng vặc bên ngoài giấc ngủ những kẻ tham lam, dối trá. Biên luôn tự nhủ trăng còn sáng đến bao giờ để thức tỉnh được nhân gian?!

Tịnh pha một bát nước lá rừng khẽ khàng đặt trên chiếc bàn Giao Chỉ. Mái tóc không gương lược của Biên luôn bừng lên mùi cây trái. Biên ngả đầu vào vai Tịnh bình yên.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: