Nghe mưa chuyển dịch những căn buồng-HẢI LAM

 

Jean Dubuffet/Pháp

 

có một căn buồng mưa, một căn buồng mưa chọn làm tổ. mưa rơi gọi số, những căn buồng chờ đợi đến lượt. mưa rơi trong buồng, không kẻ nào bên ngoài được nhòm ngó. đô thị loang như vệt mực đen ngòm. tôi đứng rất lâu giữa phố gọi mưa đêm. tiếng sấm chạy vòng quanh và tôi loay hoay nhìn mưa chuyển dịch những căn buồng. chợt thấy mình như đứa con ngoài luồng chờ đợi được mớm. 

tôi đói những cơn mưa. 

những cơn đói dai dẳng cuốn lấy tôi, đi kèm với mẫu số chung của sự hoài niệm toả ra từ mùi đất ẩm. mưa không cho tôi biết mình cầm số nào. ngẫu nhiên nó qua và tôi nhận ra mình đến số. mưa giữ tấm lịch, nhúng tay vào tuyến tính. mưa dân chủ, mưa độc tài và cả mưa cứu rỗi. mưa cột đèn đêm. mưa không nể mặt ai, mưa bám vào ô cửa, luồn vào trong một căn buồng lọt thỏm giữa lòng phố quen mà lạ. trong trận địa mưa, tôi đi lạc. trong trận địa mưa, tôi quên tên những con đường, ngõ hẻm. việc đi lạc không phải vì chiều rộng hay sự lắt léo của không gian nữa mà vì sự bó hẹp đến từ một cái lỗ nằm sâu trong chốn về. quá trình chuyển hoá từ nỗi hoài niệm sang một lầm tưởng thực tại đến nhanh như cái cách mưa đánh tráo những căn buồng. 

tôi nghe tiếng sấm bị át đi bởi từng cái chớp mắt. mưa đào lên những cái ao.

bơi trong một cái ao, con nòng nọc hạnh phúc hơn con cóc, nó vẫn còn một cái đuôi để rụng. lũ nòng nọc thở bằng mang cho đến khi hoá thành cóc nhái, với cái cấu tạo phổi giản đơn thiếu thốn, chúng tìm không khí qua da. và thế là từ đấy mọi biến hoá tịch diệt mở ra cùng mặt đất. chúng bắt đầu chờ đợi mưa. chúng giấu mình đi trong những thập kỷ khô cằn và chỉ bước ra cất tiếng gọi bạn tình khi mưa đến. nhưng chờ bao lâu, chờ đến bao giờ? cái tiếng gọi ấy bị át đi dần bởi những tạp âm phố – những vụn ồn người nhét miệng đè phổi, buộc lũ cóc nhái ấy phải học cách kêu to hơn, cao hơn, hoặc trở thành một trong những tiếng kêu lọt thỏm mãi mãi trong cái giếng đô thị. tôi nghe tiếng chúng lùng sục, chui nhủi trong giấc ngủ, thi thoảng đè lên chiếc gối tôi nằm cất tiếng gào đã được định sẵn sẽ không chạm đến một ai. tiếng gào của cơn đói cồn cào mà định mệnh gọi lại bằng tiếng mưa đêm.

tôi nhìn chúng bò dọc những hành lang mưa trở về căn buồng xưa, trở về cái đuôi đã rụng, trở về những miết dọc cơ thể dịu êm và mờ nhạt như khói thuốc lờn vờn quanh miệng. 

bỗng nhớ về câu hỏi tại sao người ta thường thèm thuốc khi trời mưa. có khi nào do ta đói mưa mà chưa được ướt nên ta thay thế bằng thứ na ná như vậy. như khói, ít khi mưa ở gần, nhìn về màn mưa lúc nào cũng hiện lên một chiều không gian vô tận không nắm bắt được. chưa đến lúc ướt, lúc ấy ta đốt để mớm cho cái giống lưỡng cư nhầy nhụa trong ta bớt đói, để tiếp tục chờ đợi: được ngã xuống như một lẽ đương nhiên, không cần lý do, không phải giải thích, được ướt trọn vẹn và chân thành, cả bên ngoài lẫn bên trong.

khi căn buồng mưa, tôi được thở bằng phổi và da, được gào lên và an tâm rằng không một ai có thể nghe thấy. 

nằm trong khối hộp vuông ôm trọn cơn lũ, những bức tường trở thành một màng lọc gạn hết trong tôi đống cặn hiện tại. mưa dội xuống ép con mắt nhắm, đưa tôi về một nút thắt khác, một căn buồng khác, một dốc thoải khác lặng im cuộn mình trong thung lũng ẩn chìm đâu đó giữa đô thị. tôi biết khi nào nó đến, tôi biết khi nào mưa chọn căn buồng của mình. như là mở mắt ra chỉ còn màu đen và lá phổi sũng nước, như là nhão nhoét oằn mình trên giường lắng nghe thời gian lên men, như là ủ hiện tại rất lâu nhưng không thể thành hình vì không còn một bàn tay nào nhào nặn. mưa đêm ấy chỉ dành cho riêng mình tôi, chỉ là của tôi. một mình tôi có quyền ướt. một mình tôi bị ướt.

tôi ngờ rằng con bọ Gregor hoá thành thuộc họ Halobates – những con bọ xít cả đời trôi nổi trên bề mặt biển, không thuộc về nước, cũng chẳng biết đất liền là gì. có thể đêm ấy mưa đã đến tìm anh. nhưng cái đuôi của anh đã rụng rồi. 

buồng ai đang mưa, tôi nghe mưa rón rén. ham muốn vụng trộm này nở, sinh sôi. tôi ngửa người nhìn trần nhà, thở khẽ để cảm nhận hướng di chuyển của cơn mưa. 

ngay gần thôi, là căn phòng đó. phía bên kia ai ở, tôi không cần rõ, chỉ cần biết kẻ đó đang bị mưa vạch trần. cánh cửa mềm như một tấm lưng, nghe lục cục bên trong những tiếng gọi yếu ớt, tiếng cóc nhái râm ran hoà cùng tiếng bụng kêu òng ọc. tiếng chân người bì bõm lần mò vòng quanh. hắn đang đi tìm cánh cửa, hắn đang hoang mang, tôi chắc mẩm. lòng hân hoan, nóng lòng nếm trải cả sự ghen tị của kẻ ngoài cuộc lẫn niềm vui của nhân chứng. tôi lẩm bẩm đọc cùng mưa thánh kinh ướt đẫm. thú tội đi. hãy thú tội với cơn mưa: về cái đuôi bị rụng ngươi vẫn cố cất giữ. hãy nằm yên đấy để mưa ướp xác ngươi, để mưa làm trôi đi những tàn thuốc bám lại nơi chân tóc, để mưa xoá đi vĩnh viễn những dấu răng nham nhở trên da thịt.

sung sướng biết bao kẻ được mưa cứu rỗi.

tôi nghe tiếng móng tay cào lên ngay mặt bên kia cánh cửa. được một lúc bỗng lọt sâu xuống dưới. một cái bước hụt. kẻ trong buồng đã vĩnh viễn rơi vào chiếc hố mưa chuẩn bị. tôi cố tập trung, áp người sát gần cánh cửa hơn nhưng chẳng còn nghe thấy gì. sự im lặng được trao trả, tiếng người và tiếng mưa cùng tắt ngấm. căn buồng dường như đã bị bỏ trống, hoặc không còn ở đó nữa. mưa đã chuyển dịch nó đi rồi. tôi hụt hẫng, vì một dự trù hay một định mệnh không thể tránh. 

có bao nhiêu căn buồng đã bị mưa đánh tráo? ta đã chạm vào bao cánh cửa?

ta đã ôm bao tấm lưng trong đời? ta đã áp tai nghe bao căn buồng biết thở?

dưới chân nước vẫn cứ tiếp tục tràn qua khe cửa. 

hình như đến lượt căn buồng của tôi mưa.

Please follow and like us: