Chuyện về cái guồng thời gian-CHU THỤY NGUYÊN

 

câu chuyện về những lúc tôi phải cậy dựa vào chính bản thân tôi để hy sinh, để vượt thoát, để chống chọi, để trụ vững, hay để trôi trải qua kiếp đời cùng thời gian là không ít lần. với riêng lão thời gian, nếu gặp lúc nhũn nhặn hơn, lão có thể khoác vai cùng tôi song hành như đôi bạn thân. nhưng ngược lại, khá nhiều lần lão quát tháo, thúc giục tôi, thậm chí đập thật mạnh bàn tay thô ráp của lão vào lưng tôi, tác động như một lực đẩy khiến toàn thân tôi bươn nhanh về phía trước.

 

cứ mỗi lần bị áp lực từ đằng sau như vậy, cảm giác trong tôi không khỏi chán chường, bực dọc. có lúc tôi đã ngẫm nhớ lại lời ca dao, tục ngữ thời còn đi học có câu:

  • Thời giờ thắm thoát thoi đưa

     

     

    Nó đi đi mãi có chờ đợi ai.

không chờ? nhưng sao lại thô bạo đẩy từ phía sau tôi? lắm lúc lao đi như vậy, tôi thật sự lo sợ bất chợt mình ngã sấp mặt xuống đất không chừng. và y như rằng tôi cũng đã nếm cảm giác tồi tệ ấy rồi. nhưng thật may! đúng vào lúc nguy cấp ấy, lại chính bàn tay hộ pháp của lão đã kịp tóm một mảng lớn lưng áo tôi kéo giật lại.

 

và những lần khác nữa, khi vừa cảm thấy mình muốn đuối sức trong cuộc chạy đua với thời gian, tôi cầu nguyện. sau mỗi lần cầu nguyện, cảm giác trong tôi luôn bình an, thanh thản đến lạ thường. nhưng vào những lúc bất chợt không kịp cầu nguyện, như một quán tính, tôi luôn thấy mình quay lại thật nhanh, chỉ để cậy dựa vào chính mình. càng cậy dựa, lại thấy mình càng rối bời, càng hồi hộp, càng kinh hãi, và càng thấy bóng tối từ đâu bất chợt vây quanh chính mình một cách nhanh chóng.

 

và bạn muốn biết về guồng quay thời gian à? với tôi, đại loại nó như kiểu chiếc bánh răng khổng lồ luôn quay tới thuận chiều kim đồng hồ. phải một thời gian quan sát, theo dõi, tôi mới nhận ra nó là phương tiện cụ thể và khó ưa của lão thời gian đã và đang được lão cho vận hành liên tục. lắm lúc tiếng ken két, rít siết của nó cho ta cảm giác nó luôn làm việc quá tải, không hề được nghỉ ngơi, thế kỷ này sang thế kỷ khác mà chẳng ai trên thế gian này có thể nghe thấy nó càm ràm, hay than van lấy một câu. từ đó, các chất bôi trơn dần dà không còn nữa. âm thanh của các ma sát luôn khiến ta cảm nghĩ guồng đang gào than, oán trách. nhưng tuyệt nhiên không. những âm thanh ghê rợn ấy, ngược lại là loại ngôn ngữ hối thúc sao cho thời gian đạt đến vận tốc hơn cả tên bay, đạn xoáy.

 

trong những giấc mơ về sáng, nhiều lần tôi đã tỏ ra hiềm khích, oán ghét lão chủ nô thời gian. dưới mắt tôi, lão chỉ là một lão chủ của giới nông nô, một lão chủ luôn lường lận công cán của các guồng quay. tôi nhớ, có lần tôi từng kể cho người bạn gái đồng hành với tôi về một dự đoán, thỉnh thoảng vẫn lặp đi lặp lại trong các giấc mơ về sáng của tôi. rằng vào một ngày không xa nữa, bất giác sẽ có những tiếng nổ phản kháng long trời. những tiếng nổ phản kháng ấy sẽ khiến cho các guồng thời gian đồng loạt quay ngược lại. và tôi nhớ rõ như in giọng cười vang nắc nẻ của em sau khi nghe tôi khẳng định. quả là một cô bé khá lém lỉnh. khi vừa nghe các guồng thời gian sẽ quay ngược lại, em vụt chạy như bay về phía trước, tung người lên không, em hét thật to:

 

– hạnh phúc quá đi! rồi đây em sẽ được lùi lại 30 … 20 … thậm chí chỉ 18 tuổi thôi ! Oh ! My God !…

 

Tháng 10.2021

Please follow and like us: