Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

  Leonard Edmondson/Mỹ

 

 

 

Đương đại ư? người đã trầm tư qua hố thẳm. đã cải tạo hồn qua tư tưởng.

Thật ra. lúc này. là khúc ca vỡ. hi vọng. đấng cứu thế. người trôi về đâu nhỉ!
Thầy tôi buồn như lúc thuở cây lúa trời mang về tiếng gió mùa đông. tiếng của nỗi lòng người quê. Chỉ có tiếng của gió thôi. là đã nghìn năm rồi.
Hôm nay tôi chỉ là một mảnh vỡ của thời gian. tôi gọi là thời gian. là em. là lá khuya con chim Âu Châu gục mặt sóng lở, lúc mặt trời nằm với kẻ đi tìm lục địa mới.
Tôi đã vỡ ra. là tôi trôi dạt. niềm thương, niềm nhớ, cũng chỉ là thoáng ảo ảnh thôi. Chúa và Phật. Ừ. NGƯỜI. đâu còn là thể xác hiện hữu. Vậy Hiện Hữu là gì nhỉ? những nhà hiền triết ư? ôi. Thì đó là kí tự. Thứ còn để lại hoài nhớ cho mai sau.
Người xưa, hết rồi. Người nay cũng vậy.
Chỉ còn là hoài nhớ. Tiểu thuyết là hoài nhớ.
Ghi chép là hoài nhớ.
Thầy tôi ở đâu đây trong hoài nhớ của tôi.
[còn tiếp]
Please follow and like us: