Nụ hồng không nở giữa tháng mười-PHƯƠNG UY

Mấy hôm nay ý muốn tự tử trong đầu Ly mỗi ngày một rõ hơn. Có lẽ là bắt đầu từ sự ghét bỏ được thể hiện không che giấu của Daniel. Mà Ly cũng ghét chính mình nữa. Ly oán hận sự mềm yếu càng ngày càng nồng đậm của mình. Cái tính cao ngạo của một đứa nhân mã không cho phép Ly quỵ lụy trước người khác, kể cả là người mà nó thương yêu, nhưng với Dan, sự cao ngạo đó lại bỏ đi đâu mất. Nó làm Ly khinh ghét chính mình, Ly ghét sự chờ đợi mong ngóng rồi sự thất vọng chập chùng mỗi lúc nhìn vào màn hình điện thoại, Ly ghét sự hụt hẫng chơi vơi trong lòng mình khi nhìn Dan lướt qua mà không để mắt đến mình. Ly ghét cả cái cảm giác lạnh buốt trong người khi nhìn Dan lạnh lùng quay xe rời đi. Mặc dù Ly biết, mỗi người là một vạn lý trường thành, chắn lại là hết giao thông, nhưng những hi vọng ngóng chờ lâu ngày dài tháng đã làm Ly thấy mình càng lúc càng hèn mọn đi. Cảm giác khinh ghét bản thân ập đến cùng lúc với ý muốn trốn chạy làm Ly suy sụp. Ly muốn náu vào một nơi thật sâu, thật xa để không ai tìm ra. Dù Ly biết, có biến mất cũng không ai tìm mình. Kiểu như khi các vị thần rời khỏi đỉnh olympus,với những đôi mắt không biết nhắm, Ly đang chờ tiếng vọng từ sa mạc, từ những thinh lặng, Ly mong chờ một tia ấm áp len đến phía mình. Nhiều khi Ly nghĩ mình như một con cáo trong hang sâu vô vọng tìm kiếm mọi thứ, giữa hoàng hôn mùa thu, giữa những tháng năm cô đơn đi qua tuổi trẻ, giữa cơn già nua kiệt lực mệt mỏi, khi ánh trăng đi qua thị trấn ủ buồn, những ngón tay măng mùa quá khứ không thể lục tung tất cả. Có những lúc nửa đêm, khi đóa long não vỡ tràn quanh những bộ quần áo cũ,khi ánh trăng lặng lẽ trườn qua những ngày và đêm áp thấp xám xịt, Ly một mình đứng bên bãi Thương Chánh, đút tay trong tui áo choàng, đón gió, ngửa mặt khóc bời bời, cho những yêu dấu cũ, cho những ngày mưa ướt át nhợt nhạt đã cũ. Giữa những lạnh lẽo của lòng mình, Ly xót xa nhớ Dan, nhớ những thời khắc bên nhau của hai đứa. Mà thật ra, cũng không có gì nhiều để nhớ. Thời gian Ly ở bên Dan tuy dài, nhưng những đan xen vào đời nhau cũng chẳng được mấy chốc , hai người, cứ như hai vết bánh xe trái phải cứ song song cạnh nhau. “ Mà tại sao anh lại lạnh nhạt với em như vậy?” Ly nhiều lúc tự hỏi trong lòng mình rồi lại tự chua chát trả lời, vốn dĩ , đã bao giờ Dan nồng nhiệt với mình ? Tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng Ly tạo ra. Nhiều khi, chạm phải ánh nhìn nguội lạnh của Dan mỗi lúc cả hai cùng tham dự một cuộc họp hay khi gặp nhau trên hành lang văn phòng, Ly lại băn khoăn, không lẽ mùa hè đó chỉ là ảo giác của riêng mình? Bắt đầu cho những lặng lẽ của mùa đông là những trận mưa trong veo , lời độc thoại kéo dài từ tháng Tư những năm ngoái, rễ cây thối trong nước mưa và trận viêm xoang lưu cữu đã hành hạ Ly không ít. Trong các cơn vật vã vì đau đầu và mất ngủ hằng đêm, Ly thường ngồi bó gối bên thềm đá sau nhà, nhìn những giọt mưa rơi xiên qua ánh đèn , rối rắm cho những mơ ước ngày mai và những ngổn ngang hiện tại. “ Sẽ đến một lúc em sẽ rời đi, nhưng những gì với anh, vẫn chưa đâu vào đâu cả, Dan, nói đi, làm sao để em có thể in dấu lên nỗi nhớ của anh, một mai chúng ta không còn bên nhau?” Và Ly đã tìm , trong các buổi mặt trời lặn, chỉ có bóng Ly với ngày mai, ở nơi hoang vu của lòng mình, mải miết cơn lốc âm vang không thể nhìn thấy, Ly đã lục lọi khắp trong vũ trụ này, cả nơi chòm sao Orion đã bùng cháy, nhưng Dan của Ly ở đâu? Có những lúc, Ly đã tìm trên đồi cao, trên tiếng chim họa mi hót trong trang sách ố vàng,trên từng luyến tiếc không thể tái hồi, trên cả những sớm mai lạnh mùi gió, cả tiếng chân vọng trên những phiến đá lát đường, Daniel của mùa hè đó đã đi về phương nào Ly không nhớ, chỉ còn vọng lại trong điện thoại tiếng nhắc nhở, về một ngày không hẳn đã xa xưa. Có nhiều lúc, Ly cũng từng muốn chạy trốn, muốn giữa một khoảng cách với Dan, bởi Ly biết, những mập mờ như thật như giả ấy, nó giống hệt như tình yêu, nhưng khi tỉnh táo nhìn nhận, Ly mới nhận ra, Ly trong lòng Daniel chẳng là gì như vốn dĩ. Có nhiều đêm, đứng trước bức tường thủy tinh, nhìn xa xăm xuống những vệt đèn xe vun vút trên đường, dõi xa hơn một chút về những ngọn đèn trong khu nghĩa trang giáo xứ, Ly tưởng tượng sau những đốm sáng câm lặng kia là những huyên náo của ngày hôm qua, của ngày mai. Bao nhiêu cơn gió đã thổi khô những giọt nước mắt hằng đêm trong ẩn ức. sự trì kéo không phải lúc nào cũng mang lại tác dụng. nhưng không trì kéo thì Ly còn biết làm gì khi mối tình vô vọng của mình mỗi ngày trôi một xa? Áp mặt vào mặt kính lạnh giá, Ly rất muốn nói ra nỗi đau trong tim , nói ra cho riêng mình nghe :Em yêu anh. Có nhiều lúc như khi đứng trên đỉnh đèo Đại Ninh, nhìn xuống thăm thẳm núi rừng trong sương xám. Ly nghĩ, sự mập mờ của hai người cũng như làn sương kia, che lấp nhưng mà lộ rõ. Daniel chưa hề thổ lộ với Ly điều gì. mà Ly cũng chưa bao giờ dám thổ lộ với Dan điều gì cả. Những khoảng cách thân phận và hoàn cảnh hiện tại khiến mọi điều Ly muốn nói trở thành không dám nói. Và Ly biết, mình cũng chỉ có thể lấy thân phận của một người bạn để quan tâm Dan, để được ở bên Dan. Thậm chí là khi nhìn thấy Dan thân mật với người phụ nữ khác, Ly cũng chẳng có tư cách và lý do gì để mà tức giận cả. nhưng điều đáng sợ đối với Ly là Ly không thể xem Dan như một người bạn đơn thuần, bởi Ly hiểu, tận sâu trong tâm khảm Ly là sự khao khát một thân mật sắt son hơn. Ly đứng lên và mở tiếp khúc requiem phát dở dang, khi nỗi buồn không còn nhân chứng, thì dây tỳ bà và khúc Nam Ai cũng thành vô nghĩa, Ly đứng trong gió lạnh của đêm tháng Mười và nhớ những ấm áp trong lời tạm biệt chào nhau mỗi ngày tan buổi khi xưa, trong tiếng côn trùng vọng lại từ khu vườn ẩm ướt, Ly tự hỏi mình: có ai gọi tôi không? Trong sự biến mất của chính mình, dần dần trong mọi người, Ly đi tìm chính mình, ở nơi những vòng ôm siết hoang vu không tiếng vọng, nụ hồng không nở giữa tháng Mười.

 

Please follow and like us: