Là thế, Tiếng tò he trên phố cổ Hội An-NGUYỄN THÁNH NGÃ

LÀ THẾ

 

Là thế đó

Nghĩa là như thế

Phật ở trong ta, ta chẳng thấy bao giờ

Nên cuộc lữ suốt đời lẩn quẩn

 

Đường dài có thể dài vô tận

Nhưng gần gang tấc lại xa xôi

Kẻ cho ta rất nhiều là không cho gì cả

Ta lang thang và đói khát tâm hồn

 

Ơi đám mây không ra khỏi bầu trời

Giọt nước không ra khỏi biển cả

Mặt trời không rời xa quả đất

Anh không rời em, năm tháng chẳng rời ngày…

 

Là như thế

Dẫu không là như thế

Anh vẫn yêu em như lá yêu cành

Dẫu cánh rừng biến thành tro bụi

Tro vẫn bón cho cây, trái vẫn rụng cho mầm

 

Thì hãy mọc cho đời đôi chiếc lá

Che tiếng chim non ríu rít gọi mùa

Thế cũng đủ một mùa nhân quả

Cho trái lành từ đó sinh ra…

 

 

 

 

TIẾNG TÒ HE TRÊN PHỐ CỔ HỘI AN

 

Con tò he màu gạch

Người làm tò he sơn phết giấc mơ

 

Trên đường phố buồn

Tiếng tò he ngắc ngứ

Che vành nón cời

Khuôn mặt mẹ già hằn lên sắc nắng tò he

 

Ôi tò he cổ xưa

Bừng lên hơi thở ruộng đồng

Rủ rê bầy trẻ để chỏm

 

Quay về

Quay về

Giếng nước mát

Tắm giấc hồn nhiên…

 

Tôi đã đi qua trăm năm chùa Cầu

Đi qua sông Thu Bồn của mẹ,

Sông Hoài của em…

Vẫn còn nghe tiếng tò he thơm mùi đất quê nhà

 

Và bây chừ,

Giữa phố cổ ngồi nghe

Tiếng tò he thổi vào bước chân du lữ

Thổi vào ô ăn quan mảnh sành ngày nọ

Tung hô lồng đèn, thắc thỏm phố đêm

 

Xanh xanh, đỏ đỏ…

Mẹ gánh thúng tò he về trời

Tôi ngồi thổi vào vành tai năm ngoái

Tò he tò he…

Please follow and like us: