Gió. Kẻ đã lìa xa phía cuối đường. – CHU THỤY NGUYÊN

 

Tôi thường thức giấc cùng với khúc vĩ cầm ẻo lả từ căn phòng bên cạnh. Nhưng mỗi khi khúc vĩ cầm bỗng dưng vút cao, tôi biết người con gái phòng bên sắp đóng cửa để ra ngoài.

 

Ở quán cà phê vỉa hè hôm qua, lão Teddy, cô bé Jackie, rồi đến Rick tên nài ngựa của những ông chủ bủn xỉn, họ nhìn trời rồi bất chợt lên tiếng như cùng một câu: – Thu lại sắp qua đi.

 

Riêng những đám mây sáng nay sao thật uể oải, trì trệ. Những đám mây như đang đói khát gió.

 

Cơn gió sáng nay còn mải mê ngoài kia, còn nổi giận vô cớ như những ngày biển động.

 

Alex và con thuyền câu mong manh ngoài cảng chân mây có lẽ khá chao đảo lúc sắp rời bến.

 

Trời trở lạnh. Tôi bỗng nhớ nụ môi em, tha thiết hôn như đang nghiện, tê môi.

 

Và chiếc áo dạ cao cổ như cố ngăn hết mọi hướng, không cho gió có cơ hội ve vuốt cơ thể căng mọng, hừng hực lửa của em.

 

Những đóa tường vy dễ vỡ luôn căm thù gió vì gã bẩn thỉu ấy luôn chớp thời cơ để sờ mó, trấn lột, và xé toạc thô bạo những cánh mỏng dịu dàng biết nói, như những đóa huyền vi trong các mẫu chuyện thần tiên.

 

Riêng phần đóa uất kim hương nhút nhát, đóa hoa thường nép mình bên trong ô cửa kính nhà bên cạnh, chỉ dám len lén sợ hãi nhìn theo mọi động tịnh của lão gió ở bên ngoài.

 

Lũ chim sẻ, cùng lũ quạ đen thường hè nhau đồng thanh kêu lên như thét để trêu chọc lão gió đang lăm le đến gần, rồi chúng bất chợt cất cánh vút cao lên không trung cùng các tràng cười đắc thắng.

 

Ở đầu giọt lệ người con gái vừa ràn rụa ứa cho một cuộc tình, nàng còn chưa kịp cảm nhận được vị mặn của tiếc nuối, của xót xa, đã bất ngờ bị bàn tay thô bạo của lão gió hớt mất.

 

Ở cuối cái chết của một người lính trẻ tinh thần luôn bất tử, gió đã ghen tị, đã lồng lộn nổi lên cơn lốc xoáy, đã cướp mất bài thơ tình tuyệt luân trên tay người tình trẻ, nàng vừa quỳ xuống bên xác người lính, sướt mướt chuẩn bị những lời chia biệt.

 

Ở những nơi người ta khao khát tự do như khao khát cơn gió mát, gió lại mặc tình, lại mải mê rong chơi biền biệt.

 

Ở những ngôi nhà trên đồi cao miền sơn cước, người dân tộc ngoài việc viết trong lời dân ca, họ còn truyền miệng nhau về hai loại gió mà người đồng bằng không thể nào biết đến. Gió tròn và gió dẹp.

 

Gió tròn.

 

Đầu và thân như hai khối cầu đính vào nhau. Tay và chân đều là những khối cầu. Loại gió này theo như người sơn cước mô tả, nó trông thật buồn cười, dễ thương và vô hại. Vào mùa đông, nhà nào trên vùng cao nguyên cũng đều đóng kín cửa. Nhưng chẳng ai sợ hãi nó cả. Bởi với hình thù tròn trùng trục và dễ vỡ nên mỗi khi nó lao vào nhà ai, đầu và bụng nó va vào vách nhà người ta và dội ngược ra, vỡ tan, chết tốt. Cái chết của nó na ná như truyền thuyết nghe được về con Covid. Tuy giết người hung hãn như vậy nhưng virus Covid có loại sau 24 giờ là tự chết, có loại dai hơn sau 2 ngày rồi cũng tự động từ giã cõi đời này.

 

Gió dẹp.

 

Loại gió được mô tả như toàn thân dẹp lép, ốm nhách, và cơ hội. Vào mùa đông, nhà cửa chỉ cần một khe hở nhỏ là đủ để nó luồn lách, chui tọt vào nhà người ta, mang theo khí lạnh giá buốt như từ các thây ma vừa chết. Người dân tộc ấy còn biết ví von loại gió dẹp này chuyên chực chờ, rình mò các trái tim tình yêu vừa vỡ tan để len sâu buốt giá, gặm nhấm người ta cho đến chết. Từ đó, người sơn cước truyền miệng nhau đốt lửa, và nguyền rủa loại gió này.

 

Gió dễ ghét như thế, chưa kể đến những cơn giận, cơn thịnh nộ, gió đã gom chúng lại thành cuồng phong, thành bão tố, hay gió trở mặt, bất ngờ phù thổi vào ngọn lửa cháy rừng, cho lửa mang tai họa đi thật xa. Bên cạnh các tội lỗi ấy, gió lại rất đáng yêu khi giúp mang những nụ hôn gió của các đôi tình nhân yêu xa đến với nhau thật gần, thật cần thiết. Yêu xa mà không có những nụ hôn nhờ gió mang đi là không yên đâu nhé. Tâm sự facetime với người yêu xa xong, bạn cứ thử bye mà không gửi theo các nụ hôn gió là biết liền.

 

Và… Ngày xửa ngày xưa…Chuyện kể rằng chính gió đã nâng đôi cánh bồ câu vút lên cao, bay thật xa, mang theo những cánh thư trĩu năng yêu thương đến với những người tình đang nôn nao ngóng đợi.

 

Ồ ! Gió. Cũng chính nhờ gió. Gió giờ này đâu rồi?

 

Gió mới đây mà.

 

Hay gió đã lìa xa phía cuối đường?…

 

Tháng 10. 2021

Please follow and like us: