Bất chợt xiếc , Chăn mình …LÊ VĂN HIẾU

Yvon Taillandier-Pháp

 

 

Bất chợt xiếc 

Thiếu nữ mỏng tang lướt trên dây mảnh 

Bầy khỉ vẫy tay đạp xe một bánh 

Đám đông hồi hộp thở 

Thiếu nữ hiển hiện ám ảnh 

Bầy khỉ ngoái đầu nhìn ta cười ngặt ngoẽo bên đường Chế nhạo ta hai bánh mà không vững? 

Bầy khỉ khổ luyện, phi thường hơn người,   ngộ nghĩnh hơn người Con voi đồ sộ trụ một chân, thản nhiên  

 với những vũ điệu đẹp 

Hổ mang lắc lư theo tiếng nhạc 

Thẩm thấu tiếng nhạc? 

Đóa hồng trước cửa sổ nhà ta nghe gì mà lắc lư Đôi lúc nhiễm buồn trụ hai chân muốn ngã 

Bất chợt nghĩ cô gái mỏng tang mà đứng lên Ta tiếp tục lướt trên sợi dây của đời mình. 

 

Chăn mình 

Ở lều vịt mà không chăn vịt 

Chỉ chăn mình 

Chấp nhận cái co quắp của trời lạnh 

Chấp nhận mặt trời về gần 

Đồng cảm với những người không nhà 

Gió giành giật ngọn lửa bên hòn đá mà ta nhen nhóm

Ta dùng phên cỏ che chắn 

Ngọn lửa cả cười 

Nước mắt nước mũi cả cười 

Mặt ta quẹt đầy lọ 

Được bữa cơm ta thành người hát tuồng 

Tự dưng nhớ căn lều vịt 

Ở lều vịt mà không chăn vịt 

Chỉ chăn mình

Học cách sống của bầy Mối 

Tìm nơi ẩm để đào đất xây nhà 

Biết cung phụng mối chúa 

Mối làm theo chức phận của riêng mình Một trật tự vốn sẵn 

Ở lều vịt mà không chăn vịt 

Chỉ chăn mình 

Học ánh trăng rải vàng lên hai mặt lều Lúc mỏng lúc dày, lúc tròn lúc khuyết 

Cảm trăng non trăng già 

Thương cái đêm nguyệt thực 

Biết quý trăng mà uống trăng 

Ta ngậm từng ngụm trăng mà nhớ đến môi nàng

Ta sẽ sú trăng…

 

 

Có cánh 

Chan một chút âm nhạc vào chén cơm bữa tối
Cho nó dễ trôi khi ta ngồi nhai một mình 

Có con cá lặn ngụp và bơi 

Có cái trứng chuẩn bị nở ra loài có cánh 

Âm nhạc bay 

Ta không muốn tin con cá trong nồi kia đã chết Cái trứng kia đã luộc 

Hãy chan, chan nữa đi, chan nhiều vào
Một bữa cơm đầy nhạc 

Hồn ta lâng lâng  

Mấy ngày nay ta đi vườn một mình 

Trưa trưa lũ chim về tấu cho khúc nhạc

 

Please follow and like us: