Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Đêm qua Biên lại chiêm bao thấy cha Biên đốt nhà. Ngôi nhà tranh vách lá từ năm Biên lên bảy tuổi lửa lan từ phía chái bếp rồi bùng lên dữ dội. Lần đầu tiên trong đời Biên thấy nhà cháy mà vui vì mẹ vẫn còn ở ngoài đồng. Mẹ không có ở nhà và tài sản vô giá của cuộc đời Biên vẫn còn. Từng tấm tranh lợp nhà một tay mẹ đánh cháy lên bung ra rồi rớt xuống, tàn lửa bay như từng bầy đom đóm lập lòe ra phía cánh đồng. Từng cây gỗ đứng trụ là những ngày mẹ lên nương tích góp được. Nó cứ đứng cháy y như những bó đuốc bã mía đêm chạy lụt… Lạ là bốn bề lặng im, chỉ có Biên với những hồi ức và ngọn lửa… Khi lửa vẫn còn đang thiêu rụi thành quả những tháng ngày chắt chiu khổ cực của mẹ thì đất dưới chân bỗng sụt lún. Người người đang trong những cuộc vui xổ ra, tranh đường giẫm đạp lên nhau mà chạy. Từng đôi nắm tay nhau chạy chưa ra khỏi rặng tre thì sóng nước đã chồm tới nhấn chìm tất thẩy… Trong mênh mông hoảng loạn ấy Biên lại nhớ Tịnh. Mùi lá xông da diết vây ngập xóm làng. Biên bỗng ước Biên đã nói với Tịnh rằng Biên đã nhớ thương Tịnh biết bao nhiêu! Biên ước được nắm tay Tịnh và để cho sóng nước cuốn vào vũ trụ mãi mãi.

Bây giờ mùa mưa, những đôi chân nặng như chì đang nhấc mình lên sườn dốc. Đường về nhà không có tiếng hát xập xoè, không có những ánh mắt tình tứ dõi theo nữa. Đất giữ chặt những bàn chân người như người thương ôm chặt nhau trước lúc chia ly. Đất từng cục dẻo dính trên bậc cửa, đất đỏ lên những chiếc váy áo của người làng.

Biên không có buổi lễ đặt tên nên tên của Biên là tên của những cánh rừng mẹ đi hết kiếp người thương nhớ; là tên một loại lá cây khiến mẹ tự trao cho mình quyền sống đẹp; là tên của một bài hát được đồ lên tảng đá rêu phong.

Uống hết bát nước lá thứ hai, Biên quay vào buồng nằm. Tiếng gia súc nháo nhào trong cái lạnh thất thường của thời tiết. Biên thấy mình ngồi đằng sau chiếc giỏ thồ lót đầy lông thú và vải vóc. Tuyết bắt đầu rơi dày trong tiếng quất roi vào không trung điều hành đàn gia súc tiến hành cuộc di cư cùng con người. Ở nơi đó, mọi người chưa từng nghe tiếng khóc của những trẻ con như Biên. Trong những cơn đi tìm sự sống cho mình và muôn loài ấy, tiếng khóc bị át bởi tiếng vó ngựa, tiếng rủng roảng của lục lạc, tiếng va vào nhau của đồ đạc và gió mưa bão tuyết. Biên nhớ ánh mắt của con chó sói đơn độc thường lai vãng ở khu lều trại. Ngay cả những phồn thịnh của mùa xuân cũng lại là một cái nền xanh tươi để những đói khát đơn độc ấy hiện hữu rõ hơn. Đoàn người hạnh phúc đã gắn bó cuộc đời mình với đàn gia súc và đồng cỏ, tự hào là đã mạnh mẽ trong cuộc sinh tồn ở một nơi có điều kiện khắc nghiệt nhất địa cầu. Trong cơn mơ mênh mang ấy sẽ là một giấc ngủ êm đềm nếu như tiếng mài dao từ những ngày chớm đông không vọng lại. Và dấu vết một cơn mưa không làm đỏ loang đồng cỏ phủ đầy tuyết trắng.

Có những cơn mưa đã dừng ngang lưng trời. Mẹ nói sẽ có những nơi không đủ ấm áp để chúng ta dừng chân hay trú ngụ mà chúng ta dừng chân trú ngụ để làm cho nơi đó ấm áp lên. Sự biến đổi, thích nghi là một quá trình tất yếu của sự sống. Vì vậy mà chúng ta có mặt ở đây, vượt qua thung lũng Chayu để quay lại cánh đồng cỏ mùa xuân cho gia súc của chúng ta. Hành trình trở về cũng chính là một sự ra đi. Sẽ có những con bò Yak con được sinh ra và sẽ có những con cừu già kiệt sức bị bỏ lại. Sự sinh sôi và tàn lụi luôn song hành vì vậy mẹ chúc con luôn nhận được và cho đi những điều mới mẻ tốt đẹp nhất. Dòng sông băng sẽ tan trước thời hạn như thường lệ hay tan chậm hơn đó không phải là quyết định của sông, mặt trời hay trái đất. Đó là quyết định của người và sinh vật đang sống trên hành tinh này. Và chúng ta có an toàn khi trở về cánh đồng cỏ mùa xuân hay không, không đơn thuần là đoán chừng sự tan chảy của nó mà chúng ta có lúc phải đoán chừng mình, đoán chừng đồng loại của mình đã mạnh nhẹ như thế nào với thiên nhiên qua từng giây khắc.

Một con bò mẹ Kaiya gầy gò vừa lấy hết sức bình sinh để sinh ra một chú bò Yak con dưới sự trợ giúp của con người. Lúc này Biên cảm nhận được ý nghĩa và vẻ đẹp của từ “sinh nở”. Từng chùm bông tuyết trắng đậu trên đôi hàng mi dài của bò mẹ Kaiya tan dần. Giây khắc con bò Yak đứng lên: tuyết ngừng rơi, gió lặng và mặt trời bừng sáng. Biên nở một nụ cười rạng rỡ và thiếp đi.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: