Một dự trù chết-HẢI LAM

 

Gus Fink [Mỹ, 1979]

 

 

căn phòng đã chết.
nó không còn thở dài. cũng không còn chảy nước mắt mỗi khi nhìn thấy tôi đưa mũi dao lướt
dọc da thịt mềm. căn phòng trơ cứng như đá, lớp sơn trắng ngần không đủ che đi những xác
tường khô khốc đang chực đổ. bốn góc phòng méo mó tưởng như co lại từng chút một mỗi
buổi sáng mùa hè khi mặt trời bắt đầu mon men chạm đến cánh cửa nối ra ban công và xiên
vài vạt nắng qua khe hở của tấm rèm – không còn sự giấu diếm ân cần, tôi đau đớn, chỉ như
một hàng nước mắt đã đóng vảy.
tôi ngắm nhìn chiếc tủ và ngửi mùi quần áo bắt đầu thối rữa bên trong. tám bóng đèn con như
tám cái đinh đóng lên xác trần nhà, đôi khi chúng yếu ớt ngọ ngoạy như những bào thai đang
hấp hối. hai chiếc đèn tuýp méo mó vặn vẹo nằm nép mình và toả ra một thứ ánh sáng buồn
bã, làm tròn trách nhiệm của một đại-diện-khóc cho cái chết căn phòng. tôi đưa tay sờ lên
những vết sẹo trên tường rồi thì thầm lời tạ từ. chiếc ga giường xộc xệch và những chiếc gối
cứng đờ như chưa từng được vuốt ve bởi hơi ấm xác thịt nào. chúng nằm đấy lặng câm, tựa
hồ đang tự mặc niệm cho cái chết của chính mình.
tôi dò dẫm bước từng bước nhỏ xung quanh cái xác lạnh như kẻ phản bội bị mùa hè giết chết,
quỳ xuống miết nhẹ những đường vân của sàn gỗ, thấy đau buốt dọc sống lưng như ai đang
từ từ lột da mình. những chấp niệm chảy lỏng, tôi đổ xuống chậm rãi, quờ quạng ôm lấy sàn
nhà, cố không phát ra tiếng động nào để làm tròn nghĩa vụ một tấm khăn tang. nhưng vẫn rơi

hai giọt nước mắt khi áp tai vào lớp gỗ vẫn còn vang vọng tiếng bước chân của từng ảo ảnh
người trong những mùa hè đã khuất.
căn phòng đã chết.
không để lại một di thư nào, bỏ tôi lại loay hoay.
tôi thắp hương cho nó bằng ba điếu thuốc rồi chôn vùi xác thuốc trong một cuốn sổ để đầu
giường. mà nghĩ lại, cũng gần như một dạng tế lễ.

 

Please follow and like us: